cô dâu gả nhầm của tổng tài

Bạch Ngọc Lan đang được vệ sinh những giọt mồ hôi cho tới anh tự nhiên Dương Tử Sâm thốt lên: “Ngọc Lan, cả đời này tôi ko thể mang đến niềm hạnh phúc cho tới em, tất cả chúng ta ly hít chuồn, em xứng danh ở mặt mày người nam nhi chất lượng tốt rộng lớn tôi ” Bạch Ngọc Lan nghe vậy khựng tay, vô thức tóm chặt cái khăn tay lại nhìn siêng chăm vô hai con mắt rủ xuống của những người nam nhi hỏi: “Tử Sâm, anh biết thế này là niềm hạnh phúc không?” Dương Tử Sâm ko hiếu cô mong muốn thưa gì mí đôi mắt khẽ động che cô hoàn toàn có thể thấy vô hai con mắt đem chút nghỉ ngơi hoặc.

Bạch Ngọc Lan lại chỉ đóa hoa white color bên trên cành lá ngay sát xe cộ lăn lóc của anh ấy hỏi: “Anh biết này là hoa gì không?”

Bạn đang xem: cô dâu gả nhầm của tổng tài

“Ngọc Lan” Anh bám theo phiên bản năng thưa.

“Em đây” Cô đựng giờ đồng hồ đáp lại, tiếng nói tràn ngập nụ cười sướng.

Dương Tử Sâm giật thột như quan sát điều gì cơ, Bạch Ngọc Lan lại nói: “Hạnh phúc đó là em được nghe anh gọi thương hiệu em vì vậy, dịu dàng êm ả, khẩn thiết, anh đứng lên cũng khá được, vĩnh viễn ngồi trên đây cũng khá được, chỉ việc anh gọi thương hiệu em, ghi tương khắc thương hiệu em là đủ”

“Chỉ vì vậy khiến cho em thấy đầy đủ rồi sao?”

“Đương nhiên là ko đầy đủ.” Bạch Ngọc Lan lại ngắt cành hoa ngay sát bản thân xuống lại đem đến anh nói: “Anh cố lấy chuồn, Ngọc Lan còn mong muốn Vĩnh viễn ở mặt mày anh, vì vậy đem quá tham ô lam hoặc không?”

Dương Tử Sâm rung lắc đầu, sao Ngọc Lan hoàn toàn có thể tham ô lam chứ, là anh tham ô lam mong muốn cô kề bên bản thân mới mẻ chính.

“Anh đem biết Ngọc Lan hình tượng cho tới đồ vật gi không? Chắc bỉ, mức độ sinh sống mạnh mẽ, mặc dù thế này chuồn nữa Ngọc Lan cũng sẽ không còn buông vứt anh, vì thế van lơn anh chớ thưa nhị chữ ly hít giành được không?”

Dương Tử Sâm mím môi ko vấn đáp, Bạch Ngọc Lan lại bao bọc lấy mặt mày anh mạnh mẽ và uy lực nói: “Dương Tử Sâm, nhìn vô đôi mắt em thưa anh sẽ không còn khi nào thưa ly hít với em, còn nếu không anh viết lách tờ này em xé tờ đó” Trước sự kiên toan của cô ấy Dương Tử Sâm đầu sản phẩm nói: “Được, tôi sẽ không còn ly hít với em.”

“Vậy mới mẻ chính, tất cả chúng ta vào trong nhà thôi.” Bạch Ngọc Lan hạnh phúc đẩy xe cộ lăn lóc vô vào ko nghe thấy phía đằng trước người nam nhi âm thầm thì: “Ngọc Lan còn vô cùng đẹp”

Xem thêm: cô vợ câm bá đạo

Người phụ phái nữ ăn diện sang trọng và quý phái trang trọng nhìn Bạch Ngọc Lan sắt đá chất vấn.

“Tôi vẫn thưa rồi, ko là ko, bà nhờ vào đồ vật gi xay tôi gả thay cho chị ta” Bạch Ngọc Lan cười cợt rét mướt thưa.

Cô mới mẻ tan ca về ko ngờ một vừa hai phải bước đi vô cửa ngõ lại bắt gặp nhị vị khách quý đến chơi nhà vô ngôi nhà, nhị người này không có bất kì ai không giống đó là phu nhân và ái phái nữ của quản trị tập đoàn lớn Bạch thị, Bạch Chấn Hưng.

“Bạch Ngọc Lan, gả cho tới đại thiểu gia ngôi nhà chúng ta Dương là phúc phận của mi, xứng đáng đáng ra mi nên hí hửng mừng cảm ơn u con cái tao mới mẻ chính lại còn dám kể từ chối sao?” Người thưa là 1 trong thiếu hụt phái nữ ăn diện xinh đẹp mắt lung linh, bên trên người lan đi ra mùi hương nước hoa sặc sụa cao giá, góc nhìn nhìn cô chan chứa dữ dẫn coi thường bỉ.

Thiếu phái nữ này và đúng là Bạch Ngọc Châu, chị gái nằm trong thân phụ không giống u của cô ấy.

Nói vậy quản trị tập đoàn lớn Bạch thị cũng đó là thân phụ ruột của cô ấy thể tuy nhiên cô lại ko được thừa nhận chỉ được xem như là người con ngoài dã thú.

Vì sao ư? Bởi vì như thế u cô chỉ là 1 trong người hâu thấp tầm thường vô ngôi nhà chúng ta Bạch, năm cơ Bạch Chấn Hưng chuồn tu rượu về vô sai sót chống của u cô, đã có sẵn men rượu vô người ông tớ ko biết đối phương là ai ngay lập tức chống gian ngoan bà.

Xem thêm: cuc pham o re

Sau cơ phu nhân của ông tớ là bà Vương, cũng chính là vị phu nhân trước mặt mày cô trên đây ngay lập tức tấn công u cô một trận rồi xua bà thoát khỏi ngôi nhà chúng ta Bạch.

Hai mon sau bà vạc hình thành bản thân mang bầu cho tới mò mẫm Bạch Chấn Hưng tuy nhiên ông tớ ko Chịu nhận, u cô vẫn Chịu tủi nhục, đau khổ sở 1 mình sinh đi ra cô, chủ yếu vì vậy cô vô cùng thương u bản thân.

Bạch Ngọc Lan nghe Bạch Ngọc Châu thưa vậy lại cười cợt coi thường nói: “Nếu vẫn chính là phúc phận sao chị ko lấy anh tớ nhưng mà bắt tôi thay cho chị gả, đem nên vì như thế anh tớ giờ đây chỉ là 1 trong người tàn phế truất ngồi xe cộ lăn lóc nên chị mới mẻ ái lo ngại ko gả chính không? Thiết nghĩ về nếu như anh tớ còn là một tổng tài hiên ngang xuất bọn chúng của Dương thị thì vững chắc cũng ko cho tới lượt tôi đâu nhỉ?”