cố diệc cư

                                    
                                              

"Hahahahahaha, còn chẳng cần tình nhân tuy nhiên chúc 520 làm cái gi, nhát chi bị dỗi." Triệu Nghĩa tận mắt chứng kiến cả quy trình ngay tắp lự phá huỷ đi ra mỉm cười, chế nhạo Cố Diệc Cư.

Cố Diệc Cư rét mướt lùng nom Triệu Nghĩa rồi cù lịch sự chất vấn Trần Diệu: "Đi ăn khuya không?"

Bạn đang xem: cố diệc cư

Trần Diệu buông cây cơ đi ra, lấy giấy tờ vệ sinh tay, nhấp lên xuống đầu nói: "Không lên đường."

"Đi lên đường cô nhóc. Có từng nhì thương hiệu đực rựa bọn anh lên đường ăn hoài cũng ngán lắm." Triệu Nghĩa cũng lại ngay sát, mỉm cười với Trần Diệu.

Trần Diệu: "Đang rời cân nặng."

Cố Diệc Cư: "Ăn rồi lại rời."

Trần Diệu liếc Cố Diệc Cư.

Cố Diệc Cư nhướng mi nom vóc dáng yêu thương kiều của cô ấy, hầu kết vận động tăng giảm. Triệu Nghĩa ở đối lập chậc chậc nhì giờ đồng hồ. Lúc này Liễu Anh đã và đang quay về.

Cô ấy không còn hồn trong khi thấy Cố Diệc Cư và Triệu Nghĩa ở bại, vội vã bước lên kéo Trần Diệu đi ra sau sườn lưng, lấp chắn mang đến cô: "Sao Cố tổng lại ở đây?"

Cố Diệc Cư ồ lên, "Đang theo dõi xua đuổi người tớ chứ sao."

Liễu Anh: "..."

Được, nguyên nhân hoặc lắm.

"Đi thôi." Trần Diệu cầm lấy túi xách tay, vỗ vai Liễu Anh.

Liễu Anh nom Cố Diệc Cư rồi lại nom Triệu Nghĩa, tiếp sau đó đuổi theo sau Trần Diệu.

Cố Diệc Cư chỉnh phần cổ áo, đút tay vô quần rồi xua đuổi theo dõi.

Triệu Nghĩa chỉ mỉm cười rồi cũng theo dõi.

Lúc xuống lầu thì thấy Trần Diệu đang được gọi xe pháo. Cố Diệc Cư ở đàng sau nom bóng sườn lưng cô, nói: "Không ăn khuya thì thôi, nhằm anh đem nhì người về."

Xem thêm: đọc truyện sủng ái đặc quyền dành cho em

Trần Diệu: "Khỏi cần thiết."

Triệu Nghĩa phì mỉm cười, nom lịch sự Cố Diệc Cư: "Bây giờ em ấy không dễ chiều như thế thì cậu thấy thế nào?"

Cố Diệc Cư lưu giữ lặng ngắt.

Liễu Anh đứng sau Trần Diệu một bước đi, khoác vai cô, thi đua phảng phất cũng trở về nom Cố Diệc Cư và Triệu Nghĩa đang được đứng vô tối.

Cố Diệc Cư khoác nguyên vẹn một cây đen kịt, lười nhác nom Trần Diệu.

Trần Diệu ko thèm nhằm anh vô đôi mắt.

Hoàn toàn không giống đối với hình mẫu hồi cung cấp phụ vương, khi Trần Diệu yêu thương âm thầm anh. Bây giờ địa điểm nhì người đang được hoán thay đổi, giờ phía trên anh cứ mãi dán chặt đôi mắt vô Trần Diệu.

Liễu Anh điềm tĩnh nom Trần Diệu.

Cô ấy suy nghĩ âm thầm, Diệu Diệu cậu thực sự cực kỳ kiên ấn định.

Nói ko mến là ko mến, ko thèm xoay đầu lại mặc dù duy nhất phen.

Có điều.

Cô ấy cực kỳ mến Trần Diệu như thế.

Một lát sau xe taxi cho tới, Trần Diệu kéo Liễu Anh ngồi vô xe pháo. Trần Diệu vô ghế trước sau rồi Liễu Anh theo dõi sau, vừa vặn xoay người thì tay đã trở nên người tớ cầm lấy rồi kéo lịch sự một phía, Cố Diệc Cư đâm vào vô.

Xem thêm: kỹ năng tranh sủng

Liễu Anh hét lên: "Cố tổng."

Cố Diệc Cư ngừng hoạt động lại.

Ghế sau vốn liếng dĩ khá chật, Cố Diệc Cư vừa vặn vô đang được thấy vô nằm trong bức người. Trần Diệu rét mướt mặt: "Cố tổng sở hữu ý gì phía trên ạ?"