cứu vớt vai ác kia

Tình cảm của Lâm Uyên so với Tễ Nguyệt đặc biệt phức tạp, kể từ lý trí tuy nhiên rằng, hắn chỉ việc người không giống không sở hữu và nhận rời khỏi thân ái phận người ngoài của hắn, tiếp sau đó hoàn thành xong trọng trách, những người dân này so với hắn bất vượt lên đơn thuần khách hàng qua chuyện đàng tuy nhiên thôi.

Nỗi đau nhức và thù oán hận dây dính của những người không giống ko tương quan gì cho tới hắn.

Bạn đang xem: cứu vớt vai ác kia

Cho nên hắn rất có thể lạnh nhạt lạnh lẽo nhạt nhẽo, coi những người dân cơ nhún mình thâm thúy vô váy đầm lội, trở về phía quỹ tích vẫn tấp tểnh.

Giống như 1 người thay cho cờ, kiểm soát quân cờ đại biểu thân ái phận của hắn, tham gia vô vào cơ.

Nhưng hắn vẫn quên, dù là đứng ngoài cuộc ra sao, chỉ việc tham gia ván cờ, bất kể là kẻ thay cho cờ, hoặc là quân cờ, đều ko thể thật sạch bay thân ái.

Đối với Tễ Nguyệt, ngay lập tức từ trên đầu hắn chỉ suy nghĩ sau thời điểm Tễ Nguyệt thực hiện xong xuôi chuyện vô kịch phiên bản, cứu giúp xong xuôi anh hùng chủ yếu, ngay lập tức rất có thể làm thịt hắn, tiêu diệt hậu hoán vị, những vẹn toàn nhân tiếp tục kéo đến ôn dịch sau đây cũng tiếp tục không hề nữa.

Bởi vì như thế sau đây Tễ Nguyệt tiếp tục bị tiêu diệt vô tay hắn, vì vậy thông thường ngẫu nhiên hành động này của Tễ Nguyệt, hắn đều lấy một loại tâm tình thương sợ hãi bao dong không còn thảy, coi như ban ân trước lúc bị tiêu diệt.

Nhưng từ từ, bất tri bất giác hắn lại vào vai, đợi Khi hắn trị hiện tại hắn vẫn so với Tễ Nguyệt sinh rời khỏi tâm tư nguyện vọng không giống thông thường, so với loại thay cho thay đổi này đặc biệt hồi hộp.

Hắn tránh việc bị người không giống tác động tâm tư nguyện vọng nằm trong trí óc, hắn há rất có thể tồn bên trên điểm yếu khôi hài như thế.

Cho nên vô nháy đôi mắt biết Tễ Nguyệt thất lạc, hắn vì thế dự.

Thay vì như thế nhằm đem cho bản thân mình càng nhún mình càng thâm thúy, ko vì chưng đang tâm mượn tay người không giống xử lý người này, như thế sẽ không còn tương quan cho tới hắn.

Nhưng cộng đồng quy vẫn chính là chậm chạp một bước, hắn so với việc này thực hiện ko được, vô nháy đôi mắt bắt gặp Tễ Nguyệt bị thương, trong tâm địa tự nhiên sinh rời khỏi thô bạo thực hiện hắn giật thột.

Lâm Uyên coi Tễ Nguyệt trầm tư, hắn với nên vẫn thiệt sự coi Tễ Nguyệt là đái tức phụ của hắn?

Suy suy nghĩ nhiều có hại, trước đôi mắt hắn nên thực hiện đó là chuồn coi phủ Ngụy Lăng Phong là trường hợp gì.

Sau Khi an trí xong xuôi cho tới Tễ Nguyệt, Lâm Uyên ngay lập tức chuồn chất vấn thăm hỏi chuyện này.

Có thái hắn rời khỏi vô phủ Ngụy Lăng Phong, tiếp sau đó ngự lâm quân ngay lập tức vây xung quanh phủ Nhị hoàng tử, lấy người vô phủ dời cho tới biệt viện ngoài thành phố, duy nhất tối, phủ Nhị hoàng tử đã biết thành một ngọn lửa thiêu thật sạch, trong cả bao nhiêu phủ đệ cộng đồng xung quanh hắn tớ cũng trở nên liên lụy.

Quan phủ hạ mệnh lệnh cấm nghị luận việc này, lưu giữ kín như bưng, rằng năng cẩn trọng càng làm cho phía bên dưới hoảng loàn, những loại tư duy đều sở hữu, trong cả tin đồn nhị hoàng tử nuôi quân phản quốc chọc cho tới hoàng thượng tức phẫn nộ cũng xuất hiện tại.

Lâm Uyên chạy cho tới biệt viện, ngoài Sảnh với quân lính canh dữ, chỉ được cho phép vô ko được rời khỏi.

Lâm Uyên vòng qua chuyện quân lính lẻn vô, không gian phía bên trong áp lực nặng nề u ám, từng người đều giữ lại khoảng cách với những người bên phía ngoài, cảnh giác cộng đồng xung quanh, vẻ mặt mũi vô vọng lại bị tiêu diệt lặng.

Trong Sảnh tràn ngập mùi hương dược thảo, vô phòng bếp không ngừng nghỉ nấu nướng canh dược.

Lâm Uyên lặng lẽ đánh giá triệu triệu chứng của bao nhiêu người, nằm trong độc Tễ Nguyệt hạ cho tới Hình ảnh Nhất cơ với chút tương tự động, lại sở hữu chút sự không tương đồng.

Độc cơ của Tễ Nguyệt hắn rất rõ ràng ràng, tiếp tục thực hiện cho tất cả những người tớ chịu đựng không còn tra tấn bị tiêu diệt chuồn, tuy nhiên lại không tồn tại lây truyền gì, thông thường thì, chỉ 1 mình Hình ảnh Nhất trúng độc tử vong, tuy nhiên trước đôi mắt là trường hợp gì?

Lâm Uyên lại lưu giữ cho tới chuyện vô kịch phiên bản, xuất xứ của ôn dịch là vì Tễ Nguyệt hạ độc cho tới Ngụy Lăng Phong.

Chẳng lẽ với tương quan cho tới độc bên trên người Hình ảnh Nhất? Hắn ngàn chống vạn chống, cấm Tễ Nguyệt hạ độc Ngụy Lăng Phong, vậy tuy nhiên từng chuyện vẫn tiếp cận biểu hiện này.

Lâm Uyên vô nháy đôi mắt sinh rời khỏi tâm tình bạo ngược mong muốn bỏ chuồn toàn bộ tất cả trước đôi mắt, chỉ thông thoáng loại, black color vô đôi mắt tan chuồn, lại một đợt tiếp nhữa trở thành đại môn đồ Y Thánh ôn nhuận đoan phương cơ.

Lâm Uyên chuồn vô điểm thâm thúy nhất vô viện, với cùng một điểm hạ nhân đều lùi rời khỏi thân phụ thước, coi bọn họ bên trên mặt mũi ngại hãi lại ngán ghét bỏ.

Lâm Uyên chuồn vô, vô chống với cùng một mùi hương hôi thối, cùng theo với vị kỳ quỷ quái sinh rời khỏi bên trên người lão nhân ngay sát khu đất xa xăm trời xông vô mũi.

Ảnh Nhất một vừa hai phải phía trên chóng, bên trên người đều là chỗ bị thương mưng mủ, cau mi, vẻ mặt mũi thống khổ sở, bên trên môi bị cắm vết huyết loang lổ.

Có thể là vì kể từ nhỏ và đã được tiếp nhận huấn luyện và giảng dạy ám vệ nên Hình ảnh Nhất mới nhất với cỗ dạng này, rất có thể thấy được loại loại thống khổ sở như thiên trùng gặm cắm này thiệt sự rất có thể thực hiện cho tới sinh sống ko vì chưng bị tiêu diệt, tuy nhiên lại chính vì từ từ ê liệt, thân ái thể ko cơ hội này cựa quậy, trong cả tự động sát cũng ko thực hiện được.

Ngụy Lăng Dược cơ hội Hình ảnh Nhất ko xa xăm, trước cơ bên trên cái áo White ko nhiễm vết mờ do bụi trần giờ phía trên nhiễm ăm ắp uế vật, tản rời khỏi một loại mùi hương chua thối, bên trên mặt mũi vẫn xuất hiện vẻ chết người, Lâm Uyên chỉ coi thông thoáng qua chuyện, tầm đôi mắt ngay lập tức một đợt tiếp nhữa quay về bên trên người Hình ảnh Nhất, Ngụy Lăng Dược ko sinh sống được bao lâu, ko xứng đáng nhằm hắn tiêu tốn lãng phí thời hạn.

Lâm Uyên so với tình cảnh nhơ trước đôi mắt cũng ko chớp đôi mắt một chiếc, tiến bộ lên cẩn trọng coi trường hợp của Hình ảnh Nhất.

Dựa theo dõi trường hợp thông thường, vận tốc trị độc của Hình ảnh Nhất tránh việc nhanh chóng như thế, vì chưng ko hắn cũng ko cần thiết lo ngại Hình ảnh Nhất trước lúc bị tiêu diệt được ăn cả trượt về ko, cá bị tiêu diệt lưới rách rưới, cố ý đem theo dõi Tễ Nguyệt nhã nhặn tủ lốt tăm dạng.

Ngụy Lăng Dược một vừa hai phải bắt gặp Lâm Uyên, vô đôi mắt trào lên khả năng chiếu sáng, nỗ lực vươn tay về phía Lâm Uyên, trị rời khỏi thanh âm đặc biệt nhỏ lại khàn khàn, "Cứu, cứu giúp tớ."

Lâm Uyên liếc xéo Ngụy Lăng Dược một chiếc, "Xin lỗi, tớ vô năng vô lực."

Ảnh Nhất há to tướng nhì đôi mắt coi Lâm Uyên, đôi mắt mong muốn nứt rời khỏi, tuy nhiên ko cơ hội này cựa quậy.

Lâm Uyên trước lúc về cho tới vẫn húp dung dịch giải độc, tắm cọ xong xuôi thay cho ăn mặc quần áo, chuồn bắt gặp Tễ Nguyệt.

Tễ Nguyệt bao nhiêu thời nay ý thức ko chất lượng tốt, buổi ngày cũng buồn ngủ.

Tễ Nguyệt đầu tóc rối tung, minh bạch một vừa hai phải mới nhất kể từ bên trên chóng đứng lên, ồm ồm nói: "Sư huynh, ngươi vẫn quay về."

Lâm Uyên sẵn sàng món ăn và dung dịch, vừa vị cơm trắng với Tễ Nguyệt một vừa hai phải suy tư tương quan vô cơ.

Trong khi vô tình liếc băng gạc bên trên cổ tay Tễ Nguyệt, vô đầu với vật gì chợt lóe lên.

Cơm nước xong xuôi Lâm Uyên thay cho dung dịch cho tới Tễ Nguyệt, mồm chỗ bị thương vẫn kết vây, một chỗ bị thương nhiều năm nhỏ đột ngột dọc ngang bên trên cổ trắng tay nõn, rất là nổi trội.

Lâm Uyên coi một chút ít vết huyết bám bên trên băng gạc rũ đôi mắt trầm tư.

Hóa rời khỏi là như vậy! Hóa rời khỏi là như thế.

"Là huyết của ngươi!"

Tễ Nguyệt mơ mơ tưởng màng nói: "Sư huynh?"

"Tễ Nguyệt, chỗ bị thương này là ai làm?"

Xem thêm: vụng trộm không thể giấu đoàn gia hứa truyện chữ

"Ảnh Nhất."

"Hắn vẫn vấp nên huyết của ngươi, lại chính vì ngươi hạ độc nên sinh rời khỏi phản xạ, vì vậy độc của hắn mới nhất trị nhanh gọn và nguy hiểm như thế, còn sinh rời khỏi phát triển thành dị, với tính lây truyền."

Tễ Nguyệt với chút hiểu không hiểu biết nhiều, "Là chính vì ta?"

Lâm Uyên vuốt tóc Tễ Nguyệt, ôn nhu nói: "Làm sao với thể? Là vì thế hắn gieo dông tố gặt bão.

Nếu ko nên vì thế hắn tâm thuật phi nghĩa vấp vô huyết của ngươi, cũng sẽ không còn xẩy ra tai ương này."

Xem rời khỏi vô tình tiết cũng chính là như vậy, Tễ Nguyệt chỉ mong muốn làm thịt Ngụy Lăng Phong, tuy nhiên chính vì Ngụy Lăng Phong vấp nên huyết của Tễ Nguyệt, mới nhất tạo nên tính truyền nhiễm, sinh rời khỏi ôn dịch ở Nghiệp Thành.

Chỉ là lượt này đột biến ở đế đô, Dự kiến hoàng thượng như vậy nào thì cũng tiếp tục không tồn tại đo lường và tính toán phóng hỏa vật trở thành.

Sư phụ hắn lượt này chuồn xa xôi ở tận Miêu Cương, mong muốn kể từ cổ thuật tìm ra cách thức cứu giúp trị Tễ Nguyệt, ko cơ hội này đúng lúc chạy về.

Bất vượt lên Lâm Uyên cũng ko nhằm ý, nếu như hoàng thượng vẫn sớm trị hiện tại sự không giống thông thường vô phủ Ngụy Lăng Phong, sự tình rất có thể kiểm soát rất hay, ít nhất sẽ không còn nối tiếp truyền nhiễm.

Cái bị tiêu diệt thời điểm hiện tại của những người dân này sẽ không tác động cho tới độ quý hiếm công đức của tớ nhằm cứu giúp trái đất.

Cho mặc dù thái hắn nằm trong đại phu đế đô ko tìm ra cách thức điều trị, tự động với hoàng thượng phái người làm thịt toàn cỗ người nhiễm dịch.

Chỉ là hắn mong muốn đứng ngoài cuộc, với người lại không thích buông thả bọn họ.

Lâm Uyên nhéo nhéo mặt mũi Tễ Nguyệt, "Phiền toái lại thám thính cho tới, ngươi là đái xui xẻo tinh ma."

Tễ Nguyệt còn ko há mồm chất vấn, người cho tới vẫn xuất hiện tại trước mặt mũi bọn họ, "Vương gia hảo.

Mấy ngày ko bắt gặp, Bệ hạ đặc biệt lưu giữ nhung, sai lão nô cho tới thăm hỏi động viên Vương gia."

Tễ Nguyệt coi Lâm Uyên một chút ít, lại coi đại thái giám, phản xạ một hồi, mới nhất lưu giữ cho tới Vương gia là gọi hắn, thô gầy gò đáp: "A."

Đại thái giám mỉm cười tươi tắn như hoa cúc, "Vương gia nếu như không tồn tại việc gì, ngay lập tức theo dõi lão nô tiến bộ cung coi Bệ hạ.

Bệ hạ cực kì sầu áy náy thân ái thể của những người, vẫn lưu giữ kỹ trong tâm địa."

"Không cần thiết, ngươi nằm trong hắn rằng tớ rất hay, ko cần thiết tiến bộ cung."

Mặt đại thái giám cứng đờ, bắt gặp nên một người chủ ko tiếp điều như thế hắn cũng tương đối vạn bất đắc dĩ.

"Gần phía trên với dịch kỳ lạ, nhì vị hắn thuật cao minh, rất có thể hùn không?"

Lâm Uyên đặc biệt mong muốn mỉm cười, ngay lập tức thiệt sự nhảy mỉm cười, Hoàng Thượng nằm trong Ngụy Lăng Dược ko nên phụ tử tuy nhiên lại tương tự phụ tử.

Hoàng Thượng cũng biết tính năng huyết của Tễ Nguyệt, trong tâm địa xác minh cũng ngại dịch quỷ quái dị này, vì chưng ko cũng sẽ không còn lấy người vô phủ Nhị hoàng tử trả cho tới biệt viện ngoài thành phố, trong cả bao nhiêu phủ đệ sớm nhất một ko thực hiện nhì ko nghỉ ngơi toàn cỗ đều thiêu nhen nhóm.

Hiện bên trên phái người mong muốn lấy Tễ Nguyệt mời mọc hồi cung, nếu như với tràn ngập rời khỏi, uy hiếp cho tới hoàng cung, trong tâm địa Hoàng Thượng ko chừng ngay lập tức coi Tễ Nguyệt là một chiếc bùa phòng thân.

"Công công, tớ đang được mong muốn chuồn coi việc này, nghe rằng ngoài thành phố vẫn thiết quân luật, điểm cơ đó là vẹn toàn nhân trị bệnh?"

"Lâm công tử, đế đô vẫn ngừng hoạt động trở thành, chỉ được cho phép rời khỏi ko thể vô, Lâm công tử vẫn suy nghĩ kỹ chưa?" Ra ngoài cổng trở thành cho tới vùng ngoại thành, tuy nhiên ko thể quay về.

"Tất nhiên, cứu giúp người là trách nhiệm của hắn fake, nếu như sư phụ ở phía trên, lão nhân gia hắn cũng tiếp tục thực hiện như thế."

"Công tử đại nghĩa." Đại thái giám sai người đem theo dõi đại lượng thảo dược theo dõi Lâm Uyên chuồn biệt viện, bao nhiêu người theo dõi vẻ mặt mũi như chịu đựng bị tiêu diệt, chân chuồn đàng đều lập cập rẩy.

Ngày ngày qua hắn cho tới điểm này chỉ phiên phiến coi bao nhiêu người, ngày hôm nay cẩn trọng để ý biệt viện, bắt gặp Ngụy Lăng Phong Lâm Uyên mới nhất hiểu rằng hắn coi nhẹ nhõm một chuyện, Ngụy Lăng Phong cũng đồng dạng bị nhốt ở biệt viện này, ko cho tới vạn vạn bất đắc dĩ, Hoàng Thượng sẽ không còn làm thịt toàn cỗ người.

Lâm Uyên phân phó phân loại người rời khỏi, bệnh nguy kịch ở một điểm, còn ko nhiễm dịch ở điểm không giống.

Thi thể và vật vẫn qua chuyện xúc tiếp được chôn chứa chấp sau thời điểm nhen nhóm.

Dược tề là thanh nhiệt độ giải độc, Lâm Uyên sai hạ nhân nấu nướng liều mình lượng rộng lớn thanh nhiệt độ giải độc nhằm húp, đơn dung dịch bao gồm Bạch hổ thang kết phù hợp với sừng tê ngưu nằm trong Thăng quái (*), tìm hiểu thêm phương dung dịch giải dược vô kịch phiên bản, độc mới nhất ko nối tiếp khuếch giã.

Khi người dân đế đô hiểu được với dịch bệnh, nó và đã được chữa trị ngoài.

Độc bên trên người Ngụy Lăng Phong vẫn chất lượng tốt, tuy nhiên nhằm lại di triệu chứng, nhì chân không tồn tại tri giác, thần kinh trung ương bên trên đùi ê liệt.

Không với năng lực với ngôi vị hoàng thượng.

Những Hoàng tử tranh giành quyền đoạt vị cơ cũng ko tiến công ngôi nhà ý cho tới hắn, đều lấy hắn nuôi như 1 truất phế vật, và để được mỹ danh huynh hữu đệ cho bản thân mình.

Lâm Uyên tiến bộ cung đón Tễ Nguyệt quay trở lại.

Mỹ danh Thánh Sơn hành hắn tế thế lại lên một tầng, vô tình tiết chính vì Tễ Nguyệt bại hoại thanh danh hiện nay lại bồi thông thường quay trở lại.

Vài năm tiếp theo, thân ái thể Tễ Nguyệt ở đầu cuối trốn ko bay dầu không còn đèn tắt, ở trong ngực Lâm Uyên, "Sư huynh, tớ mến ngươi ôm tớ, cũng mến ngươi thơm tớ.

Ta nằm trong Ngụy Lăng Dược là bị trao thay đổi nhân sinh, bất vượt lên may tuy nhiên nằm trong hắn trao thay đổi, vì chưng ko ngay lập tức ko bắt gặp được sư huynh.

Sau này ngươi nên lưu giữ tớ, tớ là đái tức phụ của ngươi."

Lâm Uyên cúi đầu đáp một giờ đồng hồ, thơm lên trán Tễ Nguyệt một chiếc, "Sẽ lưu giữ rõ ràng ngươi."

Xem thêm: đoàn sát thủ tiến hóa thần cấp

Tễ Nguyệt mỉm cười vừa lòng, "Có thể thực hiện đái tức phụ của ngươi, bị tiêu diệt cũng ko thua thiệt."

Tễ Nguyệt bị tiêu diệt bên trên tay hắn, đó là kết viên Lâm Uyên ngay lập tức từ trên đầu vẫn vì như thế Tễ Nguyệt lập rời khỏi, tuy nhiên Khi một mùng này thiệt sự vẫn xẩy ra, trong tâm địa Lâm Uyên ngược lại sinh rời khỏi một cỗ buồn buồn chán nằm trong hồi hộp khó khăn miêu tả, loại cảm xúc này tương tự từng quen thuộc biết.

Lâm Uyên lấy Tễ Nguyệt chôn bên dưới gốc cây mộc miên ở hậu viện của mình, Khi viết lách bia mộ, lưu giữ cho tới đòi hỏi của Tễ Nguyệt, vẫn thêm thắt bao nhiêu chữ Thê tử Tễ Nguyệt chi mộ, Lâm Uyên lập..