em gái nhỏ mau lại đây

- Thế Thành.... cẩn thận, phía sau anh

Đoàng.. Đoàng...

Bạn đang xem: em gái nhỏ mau lại đây

2 phát súng lục liên tiếp bắn tức thì đằng sau Thế Thành, dẫu vậy ông cũng ko cảm thấy bất cứ đợt đau nào truyền lên bởi Châu Tư Huấn đã rất nhanh chóng chạy đến, hứng toàn bộ thân thiết mình che chở mang lại Thế Thành. Tên cầm súng lục mới nhếch cười vì xử được một thương hiệu đối thủ tuy nhiên sau đấy cũng tắt ngóm bởi phe của Thế Thành đã nhanh chóng chạy đến, xử đẹp thương hiệu này

Khung cảnh xung xung quanh hỗn loạn, Thế Thành quỳ xuống đỡ lấy đua thể của đàn em thân thiết tín, gằn lên:

- Tư Huấn, mày điên rồi.... Tại sao mày lại làm vậy? Đợi một chút, tao fake mày cút cấp cứu.. Khốn kiếp

Hai phát súng bắn vào chỗ hiểm, Tư Huấn cũng rõ tình hình mình, biết khó qua loa nổi, thều thào:

- Anh Thành... nghe em nói... van lơn anh.. thường xuyên sóc mang lại Tình Nhu.. x..xin..a..a..nh...

Lời nói ngẵt quãng dần rồi Tư Huấn lịm cút, Thế Thành sợ hãi liền rối rắm:

- Được, tao thường xuyên sóc con cái bé, nhận nó làm con cái luôn luôn... điều kiện là mày phải gắng lên..ag...

Xung xung quanh vẫn hỗn tạp vô cùng, tiếng chửi bới, đâm xe pháo, dao kiếm vang lên rồi đua thoảng là tiếng súng, duy chỉ có chỗ của Thế Thành bổng yên tĩnh lặng bình yên tĩnh, ông khóc ậng lên rồi nắm chặt vào cơ thể nguội lành dần của Tư Huấn. Từ xa vời thương hiệu đàn em khác chạy tới, cấp báo:

- Lão đại... phía Bạch Long đang được gọi thêm thắt quân, chúng tớ nên rút sớm thôi...

Nhâm Thế Thành nghe vậy liền hằm hè như con cái hổ đang được lên cơn tuy nhiên phải kiềm lại, nhìn xuống Tư Huấn đẫm máu bên trên tay mình, bất lực buông xuôi rồi chạy về phía sau nhà, con cái bé Tình Nhu được phụ vương nó giấu vô tủ quần áo. Thế Thành chạy xung xung quanh, gọi lớn:

- Tình Nhu.. Tình Nhu, mau lên tiếng cút... Bác Thành trên đây...

Con bé lật đật mở cánh cửa tủ, rụt rè:

- Dạ...

Thế Thành mau chạy lại bế thốc nó lên, an ủi:

- Tốt rồi... con cái vẫn an toàn

Bên ngoài xe pháo đã đỗ sẵn, Thế Thành bế Tình Nhu chạy rời khỏi xe pháo, trải qua xác của Tư Huấn dưới nền đất, ko kiềm lòng mà nghẹn khóc. Con bé Tình Nhu 7 tuổi, đang được là học sinh lớp 2, một buổi tối bình thường, phụ vương nó - Châu Tư Huấn lại tiếp tục công việc dạy toán rồi cùng con cái gái mình hoàn thành các bài tập, chuẩn bị mang lại buổi học ngày mai. Bỗng từ đâu một đám người tới quậy phá, Tư Huấn giấu con cái vào vô tủ, gấp gáp:

- Tình Nhu... chỉ có phụ vương gọi hoặc bác Thành con cái mới được phép lên tiếng, còn ko thì ngồi yên ổn, trật tự vô này mang lại phụ vương... Yêu con cái

Nói rồi Tư Huấn đóng tủ lại, ra đi hộc bàn chuẩn bị nhị cây sũng găm vào eo, bắt đầu ra đi ngoài. Thời lừa lọc trôi qua loa, Tình Nhu gật gù ngủ quên vì khá muộn, mặt mày ngoài tiếng động chửi bới lẫn đánh chém nhau vẫn vang lên, con cái bé sợ tuy nhiên vẫn nhớ kĩ lời phụ vương dặn hàng ngày: Cơ thể mình ko có tổn hại gì thì mặt mày ngoài dù có xảy rời khỏi biến cố thì bản thân thiết vẫn phải thật mạnh mẽ

Mãi mang lại tới lúc Thế Thành gọi, con cái bé mới chui rời khỏi rồi lên tiếng, vẫn ko biết phụ vương mình đã chết, ko biết vừa rồi là một đợt thanh toán phe đảng đẫm máu, ko biết rằng... mình đã không còn người thân thiết cuối cùng. Mẹ bỏ cút biệt tăm, phụ vương nuôi nấng từ nhỏ và giờ...

Tình Nhu nhìn xung xung quanh, bỗng hỏi:

- Bác Thành, phụ vương con cái sao lại nằm đất? Ở trên đây cũng rất nhiều chú đang được nằm ngả xuống đất, họ buồn ngủ sao bác?

Con bé tò mò nhìn xung xung quanh, bàn tay nhỏ chỉ vào vệt máu loang lổ bên trên người Thế Thành, hỏi

- Cả người bác cũng dính máu nữa?

Thế Thành nghe mấy thắc mắc ngây ngô này mà lòng trĩu nặng, lên xe pháo an toàn thì chốt cửa lại chặt, rời khỏi lệnh:

- Phóng cút, nhanh chóng

Tình Nhu nhìn rời khỏi cửa xe pháo, phụ vương con cái bé vẫn nằm tại đó, chiếc xe pháo rời cút cang ngày càng xa vời mà Tư Huấn vẫn nằm yên ổn, Tình Nhu rối rít:

- Bác Thành đừng cút... phụ vương con cái ko lên xe pháo... bác đừng cút mà

Thế Thành nghe thế ko kiềm được lòng, vốn muốn bình tĩnh nhất trước mặt con cái bé, tránh tạo ra kinh động mang lại đứa nhỏ tuy nhiên trẻ con cái mà, thắc mắc ngây ngô mà sát thương lại cực lớn. Ông ôm chặt đứa bé, ngậm ngùi:

- Tình Nhu... bác van lơn lỗi, van lơn lỗi con cái nhiều lắm..

Chiếc xe pháo xa vời dần khỏi hiện trường, một quãng đường dài và tới quá tối cũng về tới biệt phủ an toàn. Bà Nhâm từ nãy thấp thỏm ko yên tĩnh, thấy chồng bước vào thì rối rắm:

- Anh... may quá rồi

Bà liếc lịch sự đứa bé nhỏ nhắn mặt mày cạnh, song mắt sáng rực, làn domain authority trắng bóc tuy nhiên đầu tóc bù xù, quần áo lem nhem vệt máu thô. Bà cũng biết đó là Tình Nhu, con cái gái của Tư Huấn, gia đình bà với nhị phụ thân con cái Tư Huấn thì ko còn lạ lẫm gì nữa rồi. Tình Nhu lễ phép lên tiếng:

Xem thêm: cổ đại sủng

- Con chào bác Thanh

Diệm Thanh ngó nghiêng đằng sau rồi thắc mắc:

- Tư...

Toan định nhắc tới cái thương hiệu đó cùng sự tò mò của mình, Nhâm Thế Thành đã tức thì lập tức ngắt lời:

- A ha, Tình Nhu rất ngoan ngoãn, rất lễ phép... Bây giờ bác Thanh fake con cái lên tắm, thay cho một bộ quần áo thật đẹp rồi mau cút ngủ nhé... Con nhớ lời phụ vương dặn ko, phụ vương Tư Huấn luôn luôn dặn con cái gái phải cút ngủ sớm

Diệm Thanh hiểu rõ ý chồng rồi nắm tay Tình Nhu tăng trưởng bên trên, cười đùa:

- Để bác chọn mang lại Tình nhu một bộ quần áo thật đẹp, con cái thích công chúa nào hoặc con cái thích màu hồng không?

Tình Nhu cười cười, nó đâu có thích mấy nhân vật mà bản thân thiết mang lại là “ẻo lả”, con cái bé hào hứng đáp lại:

- Không, con cái thích Người Nhện.. thích màu đỏ đun ấy, bác mang lại Tình Nhu mặc đồ Người Nhện nhé?

Tiếng cười phấn khởi của nhị bác cháu khuất dần, lúc này Thế Thành mới thở dài, lộ rời khỏi vẻ rệu rạc của bản thân thiết, tảo rời khỏi hỏi Chu Cầu - thương hiệu đànem:

- Cảnh Thâm ko về à? Có tin cậy tức gì của nó không?

Ngắt lời từ phía sảnh, người đàn ông thương hiệu Cảnh Thâm bước vào, giọng nói hào sảng:

- Ba.. để phụ vương đợi lâu rồi

Thế Thành tảo rời khỏi nhìn thì thất kinh một phen, đầu của thương hiệu trùm Bạch Long.. đang được ngoe nguẩy bên trên tay Cảnh Thâm, máu tươi tỉnh còn rỉ xuống chảy dài bên trên sàn đá. Chu Cầu tảo rời khỏi nhìn cũng khá muốn ói, Thế Thành lắp bắp:1

- Mày.. mày.. lúc nào đây?

Cảnh Thâm để chiếc đầu lên bàn một cách lười nhác, cầm bên trên tay hoàn toàn ko kinh sợ mà ngược lại còn thích thú, trả lời:

- Ngay Lúc biết tin cậy lão mang lại người đột kích phụ vương và chú Huấn... Sao? Ba thấy đẹp không? Con định sẽ mang lại vào lồng kính rồi rước cút giễu oách mang lại bọn nào muốn lật phản thì tự biết hậu quả

Thế Thành giật mình, lồng ngực khá khó thở vì dù có thanh toán nhau cũng dùng hình thức xử bắn, ni đàn ông ông lại rước về “chiến công” theo dõi cách thanh toán của riêng rẽ nó. Thế Thành từ chuyện shock này đến chuyện shock khác, lặp bặp:

- Mày điên rồi... Sao mày man rợ thế hả con?

Cảnh Thâm phấn khởi vẻ nhìn cái đầu đương rỉ máu, tảo rời khỏi vỗ vỗ tay lên làn domain authority trắng bệch của lão Bạch Long, gằn:

- Ba.. con cái là độc tôn của Nhâm gia, thừa kế toàn bộ gia sản và tiếp quản, phát triển tiếng tăm dòng tộc.. Để tạo bàn đạp mang lại bản thân thiết, con cái ko thể ngồi trên đây dựa vào cái bóng của phụ vương hoặc làm những việc nhân từ... tốt nhất nên răn đe từ đầu, kẻ nào chống đối... Lập tức giết

Nhâm Thế Thành ngồi dịch ghế rời khỏi xa vời, ngầm hiểu rõ đàn ông từ nhỏ đã biết tới súng đạn, biết rõ ngọn ngành của cái thế giới ngầm đen thui tối này, nó cũng biết vị trí bản thân thiết ở đâu nên cực kì tự tin cậy. Ông thở dài, nói:

- Tư Huấn chết rồi... cậu tớ đỡ đạn mang lại phụ vương

Cảnh Thâm đang được nhìn ngắm cái đầu cũng lúc lắc lại, Tư Huấn thân thiết thiết với Nhâm gia, bao năm kề vai sát cánh, ân tình ko đếm xuể. Cảnh Thâm dĩ nhiên nhức lòng, tức giận mà ném chiếc đầu lăn lộn lóc, đạp lấy chiếc ghế đang được ngồi rồi gầm lên:

- Mẹ kiếp... rốt cuộc là chuyện gì đây? M* kiếp nhà nó, bọn chó...

Cảnh Thâm lên nòng đạn súng, bắn liên tiếp vào cái đầu lăn lộn lóc dưới sàn, máu phun rời khỏi càng thêm thắt kinh sợ, bắn hết đạn thì vứt súng cút, tảo rời khỏi hỏi:

- Tại sao lại có thể... phụ vương, rốt cuộc cái đám người của phụ vương... bọn vô dụng

Thế Thành ko phản bác lại, có lẽ giới giang hồ ngày ni đã khác, cách làm việc đều khéo léo và nhiều bước tính toán ko lường, những thế hệ ông trùm cũ như Thế Thành cũng phải chạy theo dõi để ứng phó với các thế lực trẻ nổi dậy. Ông vò đầu rồi nước mắt ầng ậng, nghẹn:

- Thôi đủ rồi... mày nhức 1 thì phụ vương nhức 10...

Thế Thành vệ sinh nước mắt, nghiêm trang túc trở lại:

- Việc chính trên đây, từ ni trở cút Châu Tình Nhu sẽ là con cái nuôi của Nhâm gia... Tư Huấn trước lúc mất đã trăn trối cần chúng tớ thường xuyên sóc con cái bé. Dù như nào thì đó là trách nhiệm của mỗi người vô Nhâm gia, con cái bé sẽ là con cái gái của Nhâm Thế Thành và Hoàng Diệm Thanh, là em gái của Nhâm Cảnh Thâm

Xem thêm: nhật ký thăng cấp ở hậu cung của nữ phụ

Cảnh Thâm đang được điên tiết cũng bình tĩnh trở lại, như biến thành nhân loại khác, hắn cười cười:

- Em gái... em gái nhỏ ư?1

P/s: hehe lanh tanh lanh tanh, truyện vừa mới qua. Sau một tuần kết đôn đốc cỗ MUỐN EM LÀ CỦA RIÊNG (H+) thì hòng những người hâm mộ hãy nằm trong bản thân nối tiếp bên trên đoạn đường của cục EM GÁI NHỎ, MAU LẠI ĐÂY (H+). Các các bạn hãy theo dõi dõi truyện, thả tim và hãy nhớ là là cho bản thân mình phiếu vote truyện mới mẻ nha ehehe. Hãy cho bản thân mình những tiếng chung ý nằm trong cảm biến trước tiên của mng với chap 1 truyện nha. Cảm ơn và chúc mng ngày vào ngày đầu tuần phấn khởi vẻ💝💝💝1