kinh doanh dưới âm phủ

Chương 8

Lục Uyên ho khan vài tiếng đồng hồ, ngay tắp lự nói: “Nửa năm trước đó.”
“Vì đốt đồ mang đến em?”
Lục Uyên chỉ nhìn tôi, ko nói.
Nhưng tôi biết, tôi vẫn đích thị.
Tôi tiết kiệm tiền hàng mặt mày dưới tuy nhiên lại ko tính cho tới con số rộng lớn sản phẩm & hàng hóa bên trên dương gian lận nên một mình Lục Uyên phải chịu mọi chi phí.
Tôi ko biết nên rằng gì, tôi ôm chặt eo Lục Uyên.
Hành động này là vấn đề nhưng mà tôi đã từng ko biết từng nào lượt vô mơ.
Nhưng chỉ lượt này, tôi mới cảm tìm thấy nhiệt độ phỏng.
Nhiệt phỏng của trái đất.
Lục Uyên sử dụng mức độ ôm lại tôi.
Giống như vô nằm mê trước khi, anh cúi đầu thơm lên trán tôi, chậm rãi rãi thổ lộ tứ chữ:
“Chào mừng về căn nhà.”
Mộng quan lại vẫn sử dụng âm đức trăm năm nhằm thay đổi lấy thời cơ quay về dương gian lận của tôi.
Nhưng những chuyện này đều là những chuyện ở âm phủ công ty chúng tôi, sao Lục Nguyên hiểu rằng.
Hơn nữa, còn con cái của mộng quan lại, sao thằng bé lại ở với anh?
Sau khi phấn khích, ở đầu cuối tôi cũng ko thể ko bịa thắc mắc.
“Mộng quan lại bước vào giấc mơ của anh.”
“Anh rằng sao?”
“Mộng quan lại vẫn phi vào niềm mơ ước của anh ý. Chỉ năm phút, nhờ cậy anh chở che người con của anh ý ấy. Và … cả em nữa.”
“Vậy nên, năm phút ở đầu cuối của anh ý ấy thực sự vẫn trao mang đến anh?”
Tôi vẫn suy nghĩ mộng quan lại vẫn sử dụng năm phút ê nhằm lên đường giấc mơ của Trương Nghị, tuy nhiên ko ngờ anh ấy vẫn mang đến tôi mượn.
Chỉ là gặp gỡ Lục Nguyên thay cho tôi.
Tôi suy nghĩ đến mặt chữ điền của mộng quan lại mà đôi mắt khá ẩm.
Vốn dĩ tôi còn đang được suy nghĩ “biển thủ” là với ý gì, tuy nhiên hóa đi ra niềm mơ ước của Trương Nghị chỉ đơn giản là anh ấy tự ép lên đường vào.
Ác quỷ sao?
Anh ấy à, anh ấy chỉ là 1 trong thương hiệu ngốc.
Về sau, đàn ông mộng quan lại hỏi tôi có từng gặp phụ vương thằng bé dưới đó ko.
Tôi dường như không rằng với thằng bé rằng phụ vương thằng bé đã biến mất.
Tất cả những gì tôi nói cách khác là anh ấy đang trở thành một nhân vật ở âm phủ, về sau anh ấy tiếp tục luôn luôn ban phước cho những mới sau này.
“Đây là loại nhưng mà phụ vương em nhờ chị trả mang đến em.”
Tôi trả mang đến thằng bé cái máy chơi trò chơi nhưng mà mộng quan lại vẫn từng đùa, “Sau này đừng đốt nó nữa”
Dưới đó … sẽ ko còn ai tìm thấy nữa.
Ngoại truyện:
Cơ thể của Lục Uyên đã trở nên suy hao mòn vô 2 năm sau kể từ ngày tôi mệnh chung.
Sau khi trở về dương gian lận, tôi phải chở che anh ấy hết 1 năm anh ấy mới kể từ từ tăng cân nặng quay về.
Có điều, tôi cũng vạc hình thành trong tầm thời hạn này lục Uyên có vẻ như ko nghèo khổ như tôi suy nghĩ.
“Anh rằng anh tấp tểnh mua sắm gì?”
“Nhà cưới.”
“Anh điên à?” Tôi cau mi “Tụi mình không tồn tại chi phí mua sắm căn nhà cưới đâu”.
Lục Uyên dường như không lên đường làm vô một thời hạn lâu năm vì sức mạnh của tớ.
Con trai của mộng quan lại còn đến lớp, tương lại công ty chúng tôi thậm chí còn tiếp tục còn với con cái riêng biệt.
Bây giờ mà mua sắm nhà vững anh phải bán thận mất.
“Một năm trước đó, lúc chào bán tòa nhà đó anh vẫn trích đi ra một vài gia tài của tớ nhân tiện góp vốn đầu tư.”
“Đầu tư loại gì?”
“Em với lưu giữ vô bức thư anh ghi chép mang đến em trước ê anh có nói anh vẫn đặt mua mang đến em từ là 1 siêu thị online cũng như có vấn đề liên hệ sếp của cửa hàng không?”
Tôi gật đầu.
“Sau này, việc làm thực hiện ăn của mình trở ngại nên nhân tiện anh mua sắm luôn luôn CP với tiếp quản lí doanh nghiệp luôn luôn. Lúc ê anh suy nghĩ em mong muốn nhiều nên tiện mang đến lấy mặt hàng rẻ”.
Tôi ngỏ mồm, tuy nhiên ko rằng nên lời nói.
“và sau đó?”
“Sau ê, anh vẫn nâng cấp và kiểm soát và điều chỉnh thành phầm bám theo phản hồi đánh giá người chi tiêu và sử dụng nhưng mà em vẫn hỗ trợ mang đến anh, đôi khi anh cũng sửa thay đổi quy mô tiếp thị. Giờ phía trên, doanh nghiệp này đã sinh hoạt quay về và có lời.”
Tôi chần chữ một lúc lâu mới thốt được đi ra câu: “Vậy chuyện này … tốt quá rồi.”
“Vậy nên, nhằm mái ấm gia đình tất cả chúng ta có thể kế tiếp dẫn đến thu nhập vô sau này, việc làm của em ko thể tạm dừng được rồi.”
Đột nhiên tôi với dự cảm ko lành lặn “Công việc gì vậy?”
Anh bịa môi lên tai tôi “Công việc review đó, lão bà đại nhân.”
Tôi suy nghĩ tới phiên bản report review dày hơn hết tự vị, giờ bị tiêu diệt một lần nữa, liệu với còn vượt lên trên muộn không??
Hết
P/S: thương Lục Uyên, mộng quan lại và cả Niệm An lẫn đàn ông mộng quan lại quá.
Biết nên start up gì ko mấy bợn, có start up thì cũng phải có người đánh giá đó???? Lo mà kiếm người trước khi start up đê!!!!!
Bạn đang được hiểu truyện bên trên NetTruyen.com.vn