lăng triệt và cách lạc băng

Tôi liếc đôi mắt qua chuyện một chút ít, nỗ lực thực hiện mặt mũi tỉnh bơ, khi cơ vô ánh nhìn chàng trai cơ lộ rõ ràng vẻ si say, nhưng mà có vẻ như là kẻ rất khó bị tóm gọn nạt, thực hiện tôi ngay tắp lự fake cỗ thực hiện động tác kề tai chị thì âm thầm giống như những người bạn tri kỷ thiết cùng nhau, thực tiễn lại sở hữu chút nơm nớp lắng: "Chị từng xúc tiếp qua chuyện với những người cơ sao?"

Ánh đôi mắt này vẫn giới hạn bên trên người chị, có lẽ rằng không tồn tại dự định ngừng lại.

Bạn đang xem: lăng triệt và cách lạc băng

Ai ngờ Cách Lạc Băng nhẹ dịu rung lắc đầu, "Chị ko biết anh tao, em ko cần là ko biết tính chị, những người dân như vậy này chị ko lúc nào dữ thế chủ động xúc tiếp, tuy nhiên khoảng chừng thời hạn này chị thấy anh tao là lại cần khảo sát, ko ngờ lai lịch anh tao rộng lớn cho tới vậy."

"Chị ko thơ ngây đến mức độ ko hiểu được anh tao theo gót dõi bản thân chứ?" Tôi quay đầu sang một bên coi chị mỉm cười khẽ:"Là chị hồ nước vật rồi, em chỉ việc coi thông thoáng qua chuyện tiếp tục biết anh tao đem ý tình với chị."

"Đừng phát biểu bừa." Chị cuống quýt vàng bịt mồm tôi, nhị má tiếp tục đem điểm phiếm hồng.

"Hả, chị đỏ lòe mặt mũi kìa! Là người này hoặc còn ai không giống thực hiện chị đỏ lòe mặt mũi đây?" Tôi quan sát về một phía không giống, bô bô phát biểu, chị lướt qua chuyện, ánh nhìn vấp cần ánh nhìn của một chàng trai không giống.

Chàng trai cơ cũng có thể có một vóc dáng vẻ nổi trội, tuy nhiên điệu cỗ lại sở hữu chút nghiêm trang nghị, ánh nhìn sắc bén, không giống với ánh nhìn say đắm của Lăng Triệt, ngược lại tạo ra cảm xúc của một chút ít xa thẳm lánh khó khăn sát, tuy nhiên lại thực hiện người tao khó khăn kìm được ý ham muốn thân mật và gần gũi.

Anh tao là ......?

Có chút tuyệt vời.

Cách Lạc Băng đột nhiên giật thột, khá nhíu ngươi, tuy nhiên tức thì tiếp sau đó thu lại ánh nhìn, ko phát biểu gì, xoay đầu lại, vô đôi mắt lòi ra một tia tâm lý, tôi thấy rõ nét là chàng trai cơ coi chằm chằm vô chị ko chớp đôi mắt, không tồn tại dự định ngừng lại.

"Chị sao vậy?" Tôi tò lần căn vặn.

Chị nhẹ dịu rung lắc đầu, gần như là thì âm thầm, "Lạ thiệt, không hiểu biết nhiều sao chị thấy nhị người con trai này đặc biệt thân quen, cảm xúc thực sự là kỳ kỳ lạ."

"Hay là chị từng bắt gặp bọn họ rồi lại quên?"

"Chị suy nghĩ là ko." Chị ấy chắc chắn rằng.

Tôi nhún vai, cũng hoàn toàn có thể, nếu như thực sự đem nhị chàng trai cao tay vì vậy xuất hiện nay trước đôi mắt thì làm thế nào nhưng mà quên được? Chỉ đem điều coi Lăng Triệt, rồi lại coi chàng trai cơ, coi mãi cũng đi ra được chút manh ông tơ, bất giác kéo tay Cách Lạc Băng: "Chị đem phân phát sinh ra, nhị người này đặc biệt tương đương nhau ko, hơn thế nữa..." Tôi cắm chặt môi nỗ lực suy nghĩ.

Cách Lạc Băng quét tước đôi mắt sang trọng chúng ta một chiếc, thấy tầm vóc của tôi lâm vào hoàn cảnh trầm tư, ngay tắp lự hỏi: "Hơn nữa thực hiện sao?"

Lông ngươi đang được chau lại của tôi đột nhiên giãn nở ra, vô đầu lóe lên một tia sáng sủa, ghi nhớ cho tới một điều, "Đúng rồi, đó là anh ta!'. Tôi đi ra hiệu mang lại chị ấy để ý cho tới chàng trai cơ, "Anh tao là Lăng Phong, là kẻ gây dựng của Tập đoàn được niêm yết bên trên MDG, nghe phát biểu anh tao đem chút mối liên hệ với Lăng Thị tài phiệt đó!". Tôi mơ hồ nước xem sét anh tao vì thế anh tao tương hỗ một số tiền học tập bổng rộng lớn mang lại ngôi trường học tập, khi cơ tôi chỉ đứng xa thẳm xa coi được anh tao một phiên, lúc này suy nghĩ lại thì thực sự anh tao rồi, người này trẻ em tuổi tác nhưng mà ăm ắp hứa hứa, tự động lập vì chưng nhị bàn trắng tay, khi ấy thật nhiều nữ giới sinh vì thế anh nhưng mà la hét inh ỏi.

Cách Lạc Băng phủ miệng: "Vậy trên đây đó là người gây dựng trẻ em tuổi tác sao?"

"Anh hùng xuất bọn chúng thôi." Tôi uể oải đáp.

"Nhưng tương quan gì cho tới chị?" Cách Lạc Băng ở đầu cuối cút trực tiếp vào việc của tôi.

Tôi mím môi mỉm cười, "Chắc là nhị người chúng ta đều ham muốn cướp chị đi làm việc áp trại phu nhân cơ mà!"

"Cái con cái bé bỏng này!"

"Em..." Tôi chỉ ham muốn trêu chọc chị, tuy nhiên nghe giờ gọi của phụ vương, vì vậy ngay tắp lự mỉm cười yên ủi chị vài ba câu rồi cuống quýt qua chuyện thám thính phụ vương.

Lúc tôi cút được đoạn xa thẳm ngay tắp lự ko kìm được ngoái đầu coi thông thoáng qua chuyện, coi xa thẳm thấy Lăng Triệt đang di chuyển về phía Cách Lạc Băng.

"Ôn Du, con cái đang được coi gì đó?" Là lời nói của u.

Tôi quay trở về, thè lưỡi, rồi lại mỉm cười một cơ hội xẻn lẻn khi nhận ra một cặp bà xã ông chồng trung niên cút và một anh nam nhi dung mạo coi đặc biệt tinh xảo, coi qua chuyện tiếp tục thấy nền nếp gia giáo.

"Lệnh đái thư thiệt là xinh đẹp mắt, ngược thực tương đương với Lệ phu nhân như đúc! " Người phụ nữ giới trung niên cởi tiếng, tiến bộ lên kéo tay tôi.

Nụ mỉm cười của tôi như giắt kẹt vô trong cổ họng, loại trường hợp này mặc dầu tôi ko bắt gặp tuy nhiên cũng có thể có nghe qua chuyện, giờ ông trời thực sự là ham muốn mang lại tôi bắt gặp trên đây.

"Ôn Du, con cái kính chào nhị chưng Tịch đi!" - Ba luôn luôn lưu giữ bên trên mồm nụ mỉm cười nhẹ nhõm, nhắc nhở tôi.

Trong lòng tôi buông đi ra một giờ phàn nàn, tuy nhiên nghe tiếng phụ vương tôi vẫn kính chào nhị chưng, vẻ mặt mũi giữ lại tươi tắn mỉm cười, lơ đãng lướt qua chuyện khuôn mặt mũi của anh ý nam nhi, thấy anh tao lại coi tôi chằm chằm ko chớp đôi mắt, toan thân thuộc ko ngoài nổi không còn domain authority gà, lại ngay tắp lự coi sang trọng phía phụ vương tỏ vẻ cầu cứu vớt. Tôi biết việc này chỉ mất phụ vương mới nhất hoàn toàn có thể đảm bảo tôi, u tuy rằng rằng đặc biệt xót tôi tuy nhiên mặc dù sao cũng chính là phụ nữ giới nên khó khăn phát biểu. Anh chàng này sẽ không biết đem trở thành tựu rộng lớn gì, tuy nhiên thực đi ra tôi tiếp tục nghe phát biểu qua chuyện về cặp bà xã ông chồng Tịch thị này, chúng ta cũng có thể có địa điểm khá cần thiết vô chủ yếu trị, nhưng mà rốt viên so với những người cùng cơ quan của phụ vương tôi, tránh việc thực hiện bọn họ thất lạc mặt mũi.

Mọi người hạnh phúc trò chuyện, chàng trai cơ vẫn ko phát biểu gì.

Cho cho tới khi

"Thôi tất cả chúng ta khiến cho trẻ em đem chút thời hạn đi!" Là lời nói của u, tiếng nói của u mặc dù ở ngẫu nhiên thời khắc này thường rất dễ dàng nghe, như thể hoa nở lặng lẽ, sau thời điểm phát biểu hoàn thành, u nháy đôi mắt đi ra hiệu tôi cần kiên trì, thực đi ra u vẫn nắm rõ tôi quí khuôn con trai thế này, tuy nhiên trong tình huống này tôi đành cần thám thính cơ hội đối phó thôi.

Hai chưng Tịch tất yếu hạnh phúc kéo u rời cút, nhằm lại nam nhi bọn họ 1 mình với tôi.

"Ba!" tôi kéo cánh tay của phụ vương, nũng nịu, đối với u, tôi lại càng quí thực hiện nũng trước mặt mũi phụ vương, vì thế cũng chính vì ông còn biết tôi ham muốn gì hơn hết u.

Ba nở nụ mỉm cười, lòng đôi mắt lộ rõ ràng vẻ nuông chiều, fake tay tay vỗ nhẹ nhõm vô sườn lưng tôi, lại quan sát về phía chàng trai cơ nói: " Đứa phụ nữ này của tôi luôn luôn quí thực hiện nũng, cậu chớ chú tâm nhé! "

Anh chàng cơ có vẻ như sướng sướng nhưng mà vẫn nơm nớp hoảng.

"Ba! ......" Tôi tất yếu ko phục, kéo phụ vương qua chuyện một phía, tim gần như là nhảy dựng lên vì thế nơm nớp lắng: "Sao phụ vương lại bố trí mang lại con cái một thương hiệu ngốc vì vậy chứ?"

Nghe hoàn thành, phụ vương mỉm cười to ra hơn, "Hay con cái quí lựa chọn tam lấy tứ sao?"

"Con không tồn tại ý cơ, hơn thế nữa, con cái mới nhất đem mươi tám tuổi tác thôi"

"Ba u cũng ko toan con cái kết duyên sớm vì vậy, tuy nhiên trong tình huống này đơn thuần nhằm ứng phó một chút ít nhưng mà thôi." Ba thực sự phát biểu thực sự, tiếng nói trầm ngấm đã cho chúng ta thấy tình thương và sự kiêu ngạo với tôi, "Nếu con cái ko quí thì con cái chỉ phát biểu vài ba câu vâng dạ, rồi thám thính cớ rời cút cũng đảm bảo chất lượng rộng lớn là khẳng khái khước kể từ, đầu xuân năm mới ni ko cần thiết kết sui gia với ai cả. "

"Ba thực sự cực tốt nhưng mà." Tôi nhịn được nhoẻn mồm mỉm cười.

"Con cút cút, chớ khiến cho cậu tao đợi lâu." Ba vỗ sườn lưng tôi, mỉm mỉm cười.

Tôi gật đầu, coi phụ vương trở về phía u, mới nhất uể oải trở về phía chàng trai cơ. Anh tao đang được ngồi do dự, thất lạc bất ngờ, tức thời ko biết phát biểu gì.

"Anh thương hiệu là Tịch Vũ à?" Tôi ghi nhớ u anh từng gọi anh vì vậy.

Tịch Vũ gật đầu, và ngồi xuống đối lập tôi, tuy nhiên sau này lại đứng nhảy dậy, thực hiện tôi lúc lắc cả bản thân.

"Cô, cô ham muốn nên ăn gì không? Để tôi cút lấy chung cô?"

Sau cơ tôi mới nhất đem phản xạ, cuống quýt vàng xua tay. Anh tao lại ngồi xuống, nhị bàn tay bịa bên trên đùi chà tăng lên giảm xuống vô thức, hoàn toàn có thể thấy anh tao đặc biệt lo ngại, tôi vẫn ko cởi mồm, là con trai nên cần dữ thế chủ động trước mới nhất cần chứ.

Sau một khi lâu, rốt viên anh tao cũng cởi miệng: "Lệ đái thư, cô, cô đặc biệt đẹp!"

Xem thêm: truyện ngôn tình hay nhất full

Người con trai này cảnh giác trên mức cần thiết rồi đấy? Tôi lầm bầm trong tâm địa, bất giác hỏi: "Anh phát biểu lắp đặt à?"

Tịch Vũ sửng oi, cuống quýt vàng xua tay,"Không, ko cần......"

Tôi coi anh tao, cắm ngoạm môi, xoay đầu quét tước đôi mắt đi ra xa thẳm, ham muốn coi đem người này giải vây cho chính bản thân mình ko rồi lại tuyệt vọng vì thế không tồn tại ai, trong cả Cách Lạc Băng cũng chẳng có thể đi đâu, nhị chàng trai ban nãy cũng ko thấy vết tích.

Thở nhiều năm, tôi nỗ lực thực hiện đi ra dáng vẻ cỗ tươi tắn mỉm cười nhã nhặn, "Anh Tịch, anh hoàn toàn có thể lấy chung tôi một ly sâm banh được không?"

"Được được được." Anh tao cuống quýt vàng cút lấy.

Thấy anh tao rời cút, tôi nhẹ dịu thở đi ra, thực tiễn anh tao cũng chẳng làm những gì, đơn thuần không phù hợp khẩu vị của tôi nhưng mà thôi. Chỉ giây phút sau anh tao ngay tắp lự quay về, fake ly sâm nhíp mang lại tôi, tôi tò mò: "Anh ko tợp sao?"

"Trong sâm banh đem động, u tôi sẽ không còn mang lại tôi tợp rượu." Anh tao phát biểu tiếng thật thà.

Trời ạ!

Tôi ko phát biểu nên tiếng, tuy nhiên nỗ lực nhằm kìm chế bạn dạng thân thuộc, sau thời điểm nhấp một ngụm rượu sâm banh, nhị người vẫn im re, anh tao nhịn nhường như cảm nhận thấy một không khí đem chút hồi hộp, hắng giọng, "Lệ đái thư, tôi cảm nhận thấy rất cần được ra mắt bạn dạng thân thuộc với cô một chút ít, vì vậy mới nhất chung tất cả chúng ta hiểu nhau tiếp sau đó mới nhất tiếp cận kết duyên được. "

Sau lúc nghe điều này, tôi tức thì ngay tắp lự trừng đôi mắt, kết hôn?

Tịch Vũ lại ko nhằm ý cho tới biểu lộ của tôi, liếm môi sẵn sàng chính thức, tôi đang được toan ngăn lại, tuy nhiên cánh tay lại bị một cỗ kình lực lưu giữ chặt, tiện đà toàn cỗ khung người đã biết thành một cánh tay rắn có thể ôm vô trong tâm địa.

Đó là một trong bờ ngực dày êm ấm, tiết đi ra một chút ít hương thơm mộc, đặc biệt nhẹ dịu không lo nghĩ thoải mái, tuy nhiên nhưng mà... Tôi hồi hộp ngửng đầu, nhận ra một hai con mắt thâm xa thẳm kỳ lạ đang dần coi xuống, bờ môi khẽ mỉm cười tạo ra trở thành hình vòng cung đặc biệt đẹp mắt.

Anh tao là ......

Tịch vũ có vẻ như hoảng hãi, đứng lên lại ngắc ngứ căn vặn,"Lệ đái thư, cô, nhị người..."

Tôi bị hăm dọa mang lại ngây ngốc, lại nghe chàng trai này cởi mồm phát biểu, lời nói như nhung thiên nga quyến rũ tràn ngập kể từ tính, lại lòi ra một tia hài hước:

"Ôn Du, sao anh một vừa hai phải cút ngoài là em tiếp tục ngay tắp lự đem tức thì người con trai khác ví như vậy chứ?"

Câu này là phát biểu với tôi, coi qua chuyện vẻ mặt mũi coi đặc biệt thân thuộc, thực hiện tôi hồi hộp.

"Tịch tiên sinh, tôi nài lỗi, ban sơ thời điểm ngày hôm nay công ty chúng tôi toan công khai minh bạch mối liên hệ, ko ngờ Ôn Du giận dỗi tôi vì thế chút chếch mếch nhỏ, nếu như thực hiện mang lại tiên sinh hiểu sai sót thì tôi thực sự nài lỗi!" Nói hoàn thành tiếng này, anh tao ngay tắp lự kéo tôi bước tiến.

Vẻ mặt mũi của tôi lúc này thực sự ko rộng lớn gì Tịch Vũ, bị bị người con trai đi ra chiêu phi lý này lôi đi ra tận đại sảnh, ở đầu cuối cho tới hoa viên anh mới nhất buông tay tôi đi ra.

Anh tao đứng bên dưới tàng cây, ánh sáng của đèn trộn lê lặng lẽ luân fake bên trên khuôn mặt. Lúc này tôi mục sở thị được ánh nhìn anh lặn mị ko Chịu nổi, kết phù hợp với mỉm cười đều lộ rõ ràng vẻ say hoặc.

"Anh là ai? Anh nhận sai người cần không?". Tôi chỉ biết lên giờ nhắc nhở anh tao vì vậy, vì thế thực tiễn tôi thiệt sự ko biết anh tao.

Anh tao lại nở nụ mỉm cười bùng cháy rộng lớn, từng bước tiến về phía tôi, tôi vô thức theo gót bạn dạng năng lùi lại từng bước, anh tao cùng bất đắc dĩ mỉm cười nhẹ nhõm, và ko đợi sự đồng ý của tôi, kéo tay tôi về phía đằng trước, mỉm cười nói: "Tôi tiếp tục cứu vớt em, nhưng mà em ko cảm ơn lại còn hoảng tôi, tôi kinh sợ vì vậy sao? "

Cứu tôi?

Tôi giật thột.

"Không quí thương hiệu ngốc cơ nhưng mà sao cần nghiền buộc mình?" Anh tao buông tôi đi ra, phụ thuộc thân thuộc cây, mặt dạn mày dày phát biểu.

"Rốt cuộc anh là ai?" Trong lòng tôi nơm nớp hoảng ko yên tĩnh, anh tao thậm chí còn còn xem sét không còn thảy từng việc của tôi, điều này thực sự thực hiện mang lại tôi cảm nhận thấy đặc biệt không yên tâm.

Anh tao hít một khá thiệt sâu sắc, nhắm đôi mắt lại, vấn đáp thắc mắc, "Em thiệt thơm nức quá đi!"

"Anh!", tôi nghẹt thở, cắm chặt môi, trừng đôi mắt coi anh tao một chiếc rồi xoay người bước tiến, thực là kẻ điên mà!

Đằng sau, tiếng nói của anh ý tao ngay lưng biếng đựng lên: "Tôi là Cung Liệt Thiên, cực tốt em nên ghi nhớ kỹ cái brand name này!"

Tôi giới hạn bước, Cung Liệt Thiên, vật gì ? Ông quấn kinh doanh vũ khí? Có lẽ này lại như vậy? Bởi vì thế tôi vốn liếng quí những loại cổ quỷ quái, tất yếu tiếp tục nghe thấy thương hiệu của những người con trai này, tuy rằng ko thấy hình ảnh anh tao, tuy nhiên tôi hiểu được người này còn có chỉ số IQ đặc biệt cao, được xưng là tài năng thiên bẩm về vũ trang, nghe bảo rằng anh tao kể từ nhỏ tiếp tục phân tích sản xuất vũ trang, là nam nhi trưởng của Cung thị tài phiệt, đơn thuần nghe Đánh Giá ko được đảm bảo chất lượng lắm tự anh tao thông thường xuyên trêu hoa trêu nguyệt, là một trong trong mỗi công tử ăn nghịch ngợm điển hình nổi bật.

"Tại sao tôi cần ghi nhớ thương hiệu anh?" Tôi hít một khá thiệt sâu sắc, quay trở về và coi anh tao, mặc dầu anh tao đem là thần cút chăng nữa, thì tôi cũng đâu cần phủ phục ngưỡng mộ chứ? Đối với những vị công tử ăn nghịch ngợm, tôi hết sức ghét bỏ, mặc dầu thực tiễn anh tao tiếp tục cứu vớt bản thân.

Nụ mỉm cười của anh ý càng thêm thắt thâm nám túy, bên dưới ánh trăng u lù mù, song môi mỏng dính hé cởi, hàm răng White sáng sủa lòi ra tia lặn ác, lại phát biểu một câu khiến cho tôi cần khiếp sợ:

"Bởi vì thế tôi quý trọng em, em là nữ giới của tôi, tất yếu cần ghi nhớ thương hiệu tôi rồi!"

Tôi thở hào hển, cắm môi, anh tao coi chằm chằm vô tôi mỉm cười, nụ mỉm cười thiệt điềm tĩnh và bất ngờ, tôi trước đó chưa từng xúc tiếp với những người con trai này lặn mị ko Chịu phất như vậy, tự nhiên ko biết cần ứng phó bằng phương pháp này, răng cũng chuẩn bị bị tôi cắm đứt rồi, ở đầu cuối chỉ biết bắt lặn váy nhiều năm chạy trối bị tiêu diệt.

Tiếng mỉm cười của y trai vang vọng đàng sau, cùng theo với tiếng phát biểu dõng dạc, "Lệ Ôn Du, em tiếp tục sớm là của tôi thôi!"

"Anh điên rồi!" Trong ko trung, chỉ nghe thấy tiếng nói run rẩy rẩy của tôi, ở đầu cuối cho tới khi vứt chạy vô vào chi phí sảnh, tôi kinh hoàng coi lại, anh tao vẫn đứng cơ, môi vẫn lưu giữ nụ mỉm cười, như thể sẵn sàng săn bắn bùi nhùi vô tối tối.

"Ôn Du, em làm thế nào vậy?"- Là lời nói của anh ý nhị, thế nhưng mà thực hiện tôi hoảng cho tới nấc cần hét lên một giờ.

Anh nhị coi tôi một cơ hội kỳ kỳ lạ, thấy bên trên trán tôi lấm tấm các giọt mồ hôi, ko thể ko phàn nàn, "Có cần em một vừa hai phải chạy ra bên ngoài chơi?"

"Không, ko, em chỉ, chỉ đơn giản và giản dị là bị đau nhức bụng một vừa hai phải cút toilet thôi." Tôi cuống quýt vàng đem tay anh nhị, đem "cái giá chỉ quần áo" là anh nhị cạnh bên, trong tâm địa tôi cảm nhận thấy tin cậy rộng lớn từng nào.

Anh nhị khá nhướn ngươi, ánh nhìn sắc bén coi lên khuôn mặt tôi thám thính xét, tôi đem chút chột dạ, vẫn hướng về phía anh tỏ vẻ tươi tắn mỉm cười, ánh nhìn này của anh ý nhị với phụ vương thực tương đương nhau, hoàn toàn có thể xuyên thấu lòng người.

"Anh ơi, em đói lắm rồi, anh lấy chung em món ăn đi?" - Tôi tất yếu lại chính thức giở bài xích thực hiện nũng.

Anh nhị miễn chống rung lắc đầu, tuy nhiên cũng vẫn dung túng kéo tôi về phía chống thức ăn.

Phía sau, một hai con mắt mỉm cười vẫn luôn luôn dõi theo gót như tua đâm sau sườn lưng, khiến cho tôi mặc dù không đủ can đảm xoay đầu cũng hoàn toàn có thể cảm xúc được.

Dạ tiệc vẫn kế tiếp như trước đó.

Ngoài hành lang cửa số ánh trăng càng thêm thắt tuyệt đẹp mắt, một làn dông tố thổi qua chuyện, khiến cho cánh hoa rơi xuống, tôi không thể cố ý để ý cho tới hai con mắt cơ, chậm rãi rãi trở về phía chỗ đông người, nằm trong thủ thỉ với những người dân thân quen biết.

Xem thêm: bất kinh ngữ

Tôi ko biết tình thương sau này thế nào, chỉ ham muốn mang trong mình 1 niềm hạnh phúc thiệt yên tĩnh bình.

Mọi việc rồi tiếp tục đảm bảo chất lượng thôi, cứ mong chờ là thế đi!

(Kết thúc)