mùa hạ năm ấy

Tháng 7, mưa chính thức rơi trước hiên căn nhà. Tiếng ếch nhái kêu nằm trong giờ mưa rơi lộp độp. Ngồi trước cái hiên nom những bọt sạn bong bóng bởi mưa rơi xuống tạo ra trở nên, tôi lại chính thức tâm lý về những chuyện của quá khứ - về những chuyện tôi còn sinh sống với nước ngoài mọi khi cơ hội hè cho tới.

* * *

Bạn đang xem: mùa hạ năm ấy

Dịp hè năm lớp 9, tôi được về nước ngoài đùa. Hôm đấy là một trong ngày vào đầu tháng 6, chưa tồn tại những trận mưa phùn, chỉ mất những độ sáng tỏa nắng của chiều tối đầu hạ len lách qua quýt vòm cây trái tươi tắn được tô điểm thêm thắt cái đỏ tía ngắt của nhành hoa phượng vĩ.

Đang lên đường dạo bước xung quanh làng mạc quê nước ngoài, tôi chợt ham muốn đi ra ao cá nhưng mà nước ngoài tôi nuôi ngay sát tê liệt nhằm câu cá. Sau khoảng tầm 2 phút tôi vẫn quốc bộ cho tới điểm. chuôm cá nhỏ tuy nhiên nhiều cá lắm, nước ao vô xanh rớt, đem vài ba cành sen đang được chập chừng chuẩn bị nở, nom mãi ko ngán.

Tôi bắt gặp Nghĩa, thằng các bạn có một không hai điểm phía trên của tôi. Dù dường như không liên hệ cùng nhau 1 năm tuy nhiên tôi và nó luôn luôn đem sự liên kết quan trọng đặc biệt, cứ như ko hề mang trong mình một bức tường chắn địa lí và thời hạn nào là. Tôi rủ nó bên cạnh nhau xuống ao bắt cá:

- Ơi, Nghĩa. Mày lội xuống bắt lên đường, mang về nước ngoài bao nhiêu con cái nấu nướng canh chua ăn. Cá này nhưng mà nấu nướng canh phệ lắm! - Tôi rằng với Nghĩa, một vừa hai phải rằng một vừa hai phải mỉm cười, giọng điệu xúi giục nó.

- Sao ngươi ko xuống nhưng mà kêu tao? Mày xuống thì tao xuống. Nếu ko về tay tao ướt át,ướt đẫm nhẹp, ngươi thô queo u tao la tao "chết". - Nó một vừa hai phải rằng một vừa hai phải chỉ tay xuống ao.

- Thôi, ngươi xuống lên đường, tao phụ nữ nhưng mà, ngươi nam nhi thì ngươi xuống đi! Tôi bày đi ra vẻ mặt mày nũng nịu, hòng nó thương tình.

- Không nam nhi phụ nữ gì không còn - Nó hét lên.

Thằng Nghĩa rằng không còn câu ngay lập tức đẩy tôi xuống, tiếp sau đó nó cũng nhảy xuống theo đuổi. Do ko sẵn sàng trước lúc nhảy, tôi bị sặc nước, nước tràn tràn trề họng lên đến mũi, chân rơi rụng thăng vì như thế ko thể vấp lòng ao được mặc dù ao chỉ sâu sắc khoảng tầm một mét rưỡi (tôi phỏng chừng đó).

Tưởng chừng đâu đã trở nên đuối nước, chuẩn bị "ngủm" cho tới điểm thì đem 1 bàn tay kéo tôi lên. Phải, này là tay thằng Nghĩa. Khi "hoàn hồn" tôi mới mẻ trách móc nó:

- Chơi kì vậy thằng này. sành nguy hại lắm ko hả? - Tôi tức phẫn uất, hai con mắt nom chằm chằm vô hắn, tay giơ lên trời chuẩn bị tiến công hắn một trận. Nghĩa ngay lập tức bảo:

- Cho tao nài lỗi! Tao suy nghĩ ngươi biết bơi lội nên mới mẻ đùa vì vậy. - Nó rằng với vẻ mặt mày một vừa hai phải tội lỗi một vừa hai phải mỉm cười tôi.

Ờ, thì thiệt đi ra tôi ko biết bơi lội, mặc dù vẫn rất nhiều lần học tập bơi lội tuy nhiên chẳng hiểu sao tôi lại vì vậy. Vì ko biết bơi lội nên tôi mới mẻ kêu nó xuống, ai dè đâu nó đùa tôi một "vố" rõ rệt nhức điếng.

Truyện ngắn ngủn Mực Tím: Mùa hạ năm ấy - Hình ảnh 1.

- Mày mỉm cười tao gì chứ? Tao ko tiến công ngươi là may rồi ở này mà mỉm cười tao hả? Tha lỗi cho tới ngươi tê liệt, lo phiền nhưng mà bắt cá lên đường. Bắt đền rồng ngươi một chầu cá nướng trui.

- Giọng tôi đem phần hờn giận tuy nhiên luôn nhớ cá nướng là một trong trong mỗi khoản tôi mến. Vì thế, nhân thời cơ này tôi nên tranh giành thủ.

- Trời! Cái tê liệt dễ dàng, nhằm tao bắt, chút tao với ngươi nướng một con cái ăn đùa. - Nó một vừa hai phải rằng một vừa hai phải mỉm cười tươi tắn.

Tôi và nó tranh giành thủ bắt cá, hạnh phúc vô nằm trong. Nào là rẽ nước, nào là là dìm nhau xuống nước, nào là là hái hoa súng, hái sen... mặc dù mệt nhọc tuy nhiên nhị Shop chúng tôi sung sướng lắm.

Khoảng một giờ sau, Shop chúng tôi vẫn bắt được bao nhiêu con cái con các lóc, bao nhiêu loài cá rô. Cá lóc thì nhằm dành riêng về cho tới nước ngoài nấu nướng canh chua, bao nhiêu loài cá tê liệt thì tôi với nó nhóm lửa nướng trui.

Mới này đã rộng lớn 3h chiều, gió máy non rời rợi nhưng tại bản thân ướt át,ướt đẫm nên tôi với nó cảm nhận thấy khá rét, ngay lập tức hợp tác vô việc group lửa.

Lửa nhanh gọn trở thành rộng lớn, hòa nằm trong cái nắng nóng khá mắt chói của đầu hạ, đầy đủ nhằm sưởi thô cho tới tôi với thằng Nghĩa.

Xem thêm: sủng vợ tận trời

Trong khi tê liệt, Nghĩa vẫn lấy cây chọc qua quýt mồm cá, cắm xuống khu đất ngay sát lửa nhằm nướng. Tôi thì lo phiền hặm hụi tách vỏ bao nhiêu cái búp sen hái Khi nãy đi ra ăn.

Cái búp xanh rớt ngắt, "bự tổ bố", phân tử Trắng nõn, Shop chúng tôi hạnh phúc cho vô mồm vừa miệng một vừa hai phải rỉ tai cùng nhau.

Chúng tôi rỉ tai học tập của nhau, nói tới cuộc sống thường ngày của tôi bên trên Tiền Giang và cuộc sống thường ngày của chính nó sau đây. Rồi đầy đủ loại chuyện "linh tao, linh tinh" bên trên đời nữa. Chừng mươi phút, tôi ngửi thấy mùi hương cá chín thơm phức nức mũi:

- Cá chín ko Nghĩa? Tao ngửi thấy mùi hương thơm phức, tao suy nghĩ chín rồi. - Tôi rằng với vẻ mặt mày thèm thuồng.

- Ừ, chín rồi tê liệt, lấy miếng lá chuối cho tới tao lên đường.

Tôi ngay lập tức lên đường bẻ tàu lá chuối ngay sát tê liệt, bịa đặt xuống khu đất. Nghĩa lấy miếng rơm vo trở nên ngược bóng tròn trĩnh chà lên lớp domain authority đen sì nhẻm của loài cá. Lớp đen sì chính thức rơi đi ra, lộ lớp thịt Trắng tinh ma. Nó ném lên tàu lá chuối. Thằng Nghĩa khều tay tôi:

- đớp lên đường ngươi, nom gì nom hoài vậy? Sợ không đủ can đảm ăn hả? - Nó một vừa hai phải mỉm cười một vừa hai phải rằng với tôi.

- Sợ gì trời, bởi thơm phức quá, ko nỡ ăn.

- Điên quá, ăn lên đường đem gì tao nướng thành viên khác.

Nghe nó, tôi lấy tay tách bóc một từng miếng thịt cá đang được ngùn ngụt sương cho vô mồm. Sức rét nằm trong với việc ngọt kể từ cá khiến cho tôi nhảy ra:

- Ngon quá!

- Ngon chứ sao ko. Tao thực hiện gì rồi cũng ngon. - Nó mỉm cười rằng vì như thế tôi ca ngợi.

Thật sự ko biết này là khoản tôi mến hoặc bởi đem sự vất vả và tình các bạn xinh xắn trực thuộc đấy nhưng mà khoản cá nướng ngon tuyệt làm thế nào. Vừa ăn một vừa hai phải nom cánh đồng đang được chi chít bông lúa non, cơn gió máy hạ đem mừi hương của cá cùng theo với mùi hương bông lúa hòa quấn cùng nhau tạo ra cho tới tôi một cảm xúc thoải mái.

Hai Shop chúng tôi ăn uống hàng ngày kết thúc thì đã và đang chập tối, phỏng khoảng tầm ngay sát 6 giờ. Dọn dẹp kết thúc "bãi chiến trường" thì Shop chúng tôi về căn nhà. Tôi và Nghĩa hứa nhau Khi rảnh tiếp tục lên đường bắt cá nữa.

Nghĩa còn hứa với tôi đem cơ hội hắn tiếp tục dạy dỗ tôi bơi lội, nhằm rời tình huống như ngày hôm nay. Nói cho tới khúc này, tôi chỉ ham muốn trốn ở đâu đó vì như thế mươi bao nhiêu tuổi tác đầu nhưng mà chưa chắc chắn bơi lội.

Đi được 5 phút vẫn cho tới căn nhà, nó trả tôi vài ba loài cá nhằm đem lại nước ngoài.

Sau hôm ấy tôi quay về Tiền Giang vì như thế nguyên do học hành, ko giã biệt Nghĩa vẫn tách lên đường. Hôm ấy là một trong ngày thiệt đẹp mắt.

* * *

Xem thêm: cô vợ câm bá đạo

Mùa hạ năm ấy thiệt khó phai. Sau thời hạn ấy, mùa hè năm lớp 11 Shop chúng tôi tái ngộ nhau, khi ấy tôi và Nghĩa đều phải có điện thoại cảm ứng thông minh nên dễ dàng và đơn giản liên hệ cùng nhau rộng lớn. Nhờ đem Nghĩa, tôi đã và đang biết bơi lội sau biết bao trộn mỉm cười của chính nó. Tình các bạn của Shop chúng tôi vẫn chính là tình các bạn vô sáng sủa thuở ban đầu...

Truyện ngắn ngủn Mực Tím: Mùa hạ năm ấy - Hình ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG