ngự nữ tâm kinh

                                    
                                              

Quyển 1. Lam Y Thiếu Niên

Chương 01. Diễm Ngộ

Bạn đang xem: ngự nữ tâm kinh

Dịch giả: vmvm

Phong Nguyệt quốc, 50 năm vừa qua sau khoản thời gian xẩy ra việc tao loạn Thương thị, nội loàn không ngừng nghỉ, thực hiện mang đến Thương thị bị tru di cửu tộc. Trước cơ là 1 tỷ phú tộc ở Phong Nguyệt quốc, giờ bị tru khử không còn.

Trận chiến trang giành ngôi vị xẩy ra 3 năm vừa qua càng thực hiện mang đến tình hình loàn càng tăng loàn. Cuối nằm trong viên diện được xác định vị thắng lợi của Tư Đồ thế gia - một hoàng mạch mới nhất. Họ đã mang vị hoàng tử trẻ con tuổi tác, người con hoang phí của vị hoàng phi xuất thân thiện kể từ vùng nhân gian ngoan lên chấp chủ yếu, niên hiệu Thuận Thiên. Nhưng vị nhà vua 13 tuổi tác ko thể độc chủ yếu (Theo luật của Phong Nguyệt Quốc, người đầy đủ 16 tuổi tác vừa mới được xem như là trở thành niên, với quyền gia nhập việc rộng lớn nhập tộc) Tư Đồ Nghiệp tự động phong Nhiếp Chính Vương, can thiệp triều chủ yếu. Tuy ko công khai minh bạch tạo ra phản, tuy nhiên mưu kế trang bị của hắn thì người nào cũng biết. Triều thần mặc dù bất mãn tuy nhiên chỉ biết hận chứ không đủ can đảm tâm sự.

Sau trận đánh loàn, hao binh tổn tướng tá, thiên hạ tạm thời bình ổn định. Giờ đang được là khi cần thiết lần văn nhân nhằm kiến thiết lại vương quốc. Thuận Thiên năm loại 3, triều đình mở ra kỳ thi đua khoa nhằm tuyển chọn nhân tài, người nhập cuộc nườm nượp như trẩy hội.

Xem thêm: sau khi chia tay

Ánh trăng non treo lửng lơ, chỉ với cơ hội Lạc Thành khoảng chừng 3 dặm tuy nhiên Vương Nhạc Nhạc đang được buồn ngủ díp cả đôi mắt. Tuy nhiên, nhì chân hắn vẫn nên bước tiếp không ngừng nghỉ. Khuôn mặt mày non choẹt, búng rời khỏi sữa nom cực kỳ tuấn tú của hắn giờ nom khá mỏi mệt mỏi. Tuy nhiên, khóe mồm thỉnh phảng phất treo một nụ cười cợt khinh thường ngạo, phớt đời. Nếu với ai cơ nhìn thấy hắn thời điểm này, chắc chắn rằng tiếp tục nên nhảy chồm lên tuy nhiên hét: “Người đâu tuy nhiên xinh thế!”.

Thực rời khỏi đang được lâu rồi hắn không thể là trẻ em nữa. Hắn đang được 16 tuổi tác rồi còn gì, người cao cho tới 1m75, ko vạm vỡ tuy nhiên cường tráng, nom thiệt tuấn tú với cỗ áo màu xanh da trời nhạt nhẽo cùng theo với một túi đựng lênh láng sách mang sau sống lưng. Trong số đó ngoài cây viết mực rời khỏi còn tồn tại bao nhiêu cuốn cấm thư quý và hiếm ví như “minh nguyệt những đích nữ giới nhân”, “cung đình túng thiếu sử”, “tiểu xẻ hồng tự động truyện”

Xem thêm: đoàn sát thủ tiến hóa thần cấp

“Mẹ kiếp, lũ trộm ngựa xứng đáng bị tiêu diệt, sợ hãi tao nên lết cỗ rộng lớn 200 dặm như vậy này. Chúng bây tuy nhiên nhằm tao bắt được thì biết mùi hương “Cực lạc tán”, hehe! Mặc kệ nó là phái nam hoặc nữ giới, cứ trói nhập gốc cây, xay từng đứa tợp một viên, à ko, 2 viên, khà khà!! Cho tụi bây sinh sống ko được, bị tiêu diệt ko đoạn. Nếu ko kịp gửi gắm ăn ý thì chắc chắn rằng tiếp tục nổ tung huyết quản tuy nhiên bị tiêu diệt. Từng ngụm huyết đỏ chót tiếp tục phun rời khỏi thân thiện lối, từng đám…. từng đám! Cảnh tượng này đang được lắm đây! Khà Khà!” Không ngờ đâu rằng, phía sau vẻ mặt mày trẻ trung và anh tuấn này lại là những tâm lý gian ác như thế.

Gió tối vu vi thân thiện sản phẩm cây nhập bóng tối, thổi tung váy áo và làn tóc lâu năm, hắn đùng một phát ngỏ vĩ đại đôi mắt. Đôi đôi mắt sáng sủa rỡ một cơ hội say đắm người tuy nhiên lại láo liên nom qua quýt nom lại. Trong bóng tối dày quánh, ko thấy ai, hắn vội vàng chạy cho tới một gốc cây vĩ đại bên mép lối. Sau này là giờ nước lách tách triền miên nằm trong giờ húyt sáo đồng thời vạc rời khỏi sau rặng cây, Vương Nhạc Nhạc thở phào tự do thoải mái “Đã quá!”

Chỉnh trang lại xiêm nó, hắn vươn người hỗ tương, vẻ mệt rũ rời như đang được chi trở thành trọn vẹn, chỉ với nụ cười cợt quá lười nhác vẫn túc trực bên trên môi.