người giám hộ xin phê chuẩn

Edit: Điềm Điềm

***********************

Bạn đang xem: người giám hộ xin phê chuẩn

Rốt cuộc là từng thao tác bên nhau, còn ghi lại vài ba phần tình yêu.

Quý Tung trước đôi mắt, khuôn mặt mũi tiều tụy, ăn mặc quần áo tuy rằng chỉnh tề, tuy nhiên rõ nét đang được lâu đời, bên trên cằm còn tồn tại râu xanh lơ, rõ nét mới mẻ tía mươi tuổi tác, lại tương tự như một người nam nhi tư mươi tuổi tác.

Trác Duyên giọng điệu điềm nhiên, sắc mặt mũi tĩnh lặng: “Có việc gì?”

Quý Tung cắm răng một cái: “Trác Duyên, hoàn toàn có thể mang lại tôi tiến bộ nhập Thanh Sơn được không? Dù chỉ là 1 trong nhân viên cấp dưới nhỏ cũng rất được.”

Đôi đôi mắt gray clolor của Trác Duyên phản chiếu khuôn mặt xấu xa hổ vặn vẹo của Quý Tung.

“Không nên anh đang được tìm kiếm được việc làm chất lượng tốt rộng lớn rồi sao?” Cậu đơn thuần đứng ở đoạn này đợi Lục Kinh tuy nhiên thôi, ko suy nghĩ cho tới đã trở nên Quý Tung bắt được. Nói thiệt, cậu cảm nhận thấy Quý Tung tách lên đường là lựa lựa chọn thông thường của thế giới, tuy nhiên tuy nhiên, điểm này của cậu cũng ko nên là điểm trú ẩn.

Quý Tung bị điều phát biểu của cậu thực hiện nghẹn lại, khó khăn xử cúi đầu xuống, nếu như không thiệt sự không tồn tại lối đi, hắn cũng không thích cho tới ngăn Trác Duyên.

Sau khi hắn anh tách ngoài Thanh Sơn, hắn cho tới một doanh nghiệp lớn bảo đảm môi trường xung quanh không giống, đãi ngộ của doanh nghiệp lớn so với hắn quả thực rất tuyệt, bạn nữ hắn vừa đẹp cũng thực hiện thư ký ở doanh nghiệp lớn cơ, hắn vừa phải đi làm việc vừa phải yêu quý. Một đoạn thời hạn trước, hắn thiệt sự cảm nhận thấy bản thân tách ngoài Thanh Sơn là đúng chuẩn, tuy rằng rằng trong tim đặc biệt áy náy với Trác Duyên và Đỗ Dần, tuy nhiên hắn ko ăn năn hận.

Nhưng cảnh quan ko lâu năm, từ từ, góc nhìn người cùng cơ quan nhập doanh nghiệp lớn nhìn hắn ngày càng kỳ kỳ lạ, mang trong mình một lượt lên đường dọn dẹp còn nghe thấy nhì người cùng cơ quan nam giới ở sau sườn lưng cười chê hắn, về phần cười chê đồ vật gi, hắn cũng ko nghe rõ rệt.

Điều này sẽ không nên hung tin, sau khoản thời gian toàn bộ, hắn ko nên là quần chúng tệ, không tồn tại cơ hội này nhằm thực hiện mang lại toàn bộ quý khách mến bản thân. Nhưng càng thực hiện hắn hãi kinh là ở đàng sau.

Thành thiệt tuy nhiên phát biểu, hắn ở nhập ngành coi như thể đem chút khét tiếng, cho dù sao bao nhiêu phát minh sáng tạo của doanh nghiệp lớn Thanh Sơn đều bắt đầu từ tay hắn, doanh nghiệp lớn Thanh Sơn hùn hắn, hắn cũng hùn doanh nghiệp lớn Thanh Sơn, toàn bộ quý khách đều nhận định rằng vì vậy, đương nhiên, hắn cũng từng nhận định rằng vì vậy.

Nhưng sau khoản thời gian tách ngoài Thanh Sơn, cho tới doanh nghiệp lớn mới mẻ, hắn từ từ trừng trị hiện tại, nghe đâu bản thân không tồn tại hứng thú nữa. Y đem chuyên môn, tuy nhiên không tồn tại phương phía, tuy nhiên người tóm quyền của doanh nghiệp lớn cơ căn bạn dạng không hiểu nhiều mặt mũi bảo đảm môi trường xung quanh, trọn vẹn là kẻ ngoài cuộc, chỉ phát biểu là làm công việc dự án công trình, tuy nhiên cho đến giờ đây cũng trước đó chưa từng nằm trong bọn họ lên đường thâm thúy thảo luận dự án công trình là đồ vật gi.

Khi đương đầu với chống thực nghiệm rộng lớn vì vậy lại ko thể xuống tay, hắn mới mẻ giật thột quan sát, thế ra vinh quang quẻ trước cơ hắn đạt được nước ngoài trừ chuyên môn thanh trừ formaldehyde, còn sót lại đều ko thể tách tách ngoài Trác Duyên và Đỗ Dần. Lúc này hắn mới mẻ trừng trị hiện tại, cho đến ni, đều là nhì người Trác Duyên và Đỗ Dần dẫn dắt bản thân lên đường, hắn tối đa đơn thuần công nhân xây cất, tuy nhiên nhì người bọn họ mới mẻ là mái ấm design và kỹ sư của dự án công trình. Nếu ko nên chuyên môn của mình còn ngây ngô, Thanh Sơn căn bạn dạng là ko nhớ dùng bản thân.

Quả nhiên, sau khoản thời gian hắn tách lên đường, Thanh Sơn cũng ko nhanh gọn thô héo như quý khách suy nghĩ, ngược lại bên dưới sự nỗ lực của Trác Duyên và Đỗ Dần, càng lên đường càng xa thẳm. trái lại, chủ yếu bản thân, trong cả vị trí hướng của dự án công trình cũng ko thâu tóm được.

Y không còn thời, Thanh Sơn lại không ngừng nghỉ thể hiện technology mới mẻ. Không đem doanh nghiệp lớn này nguyện ý nuôi người thư thả rỗi, hắn vẫn ko thực hiện được dự án công trình, không tồn tại ông công ty này trong tim tự do thoải mái, cho nên vì vậy thái phỏng của ông công ty so với hắn ngày càng tầm thường, hắn không thể điều này nhằm phát biểu, chính vì cụ chi phí lại ko thực hiện được việc, hắn quả thực mắc cỡ với doanh nghiệp lớn.

Thế tuy nhiên, khi hắn tuyệt vọng nhất, hắn trừng trị hiện tại không tồn tại tuyệt vọng nhất, chỉ mất càng vô vọng rộng lớn.

Bạn gái chia ly với hắn, nguyên nhân là, cô tao đem mối liên hệ chất lượng tốt với sếp của tôi, về phần chất lượng tốt rộng lớn lúc nào, nó không thể cần thiết nữa.

Điều cần thiết là hắn không tồn tại gì cả.

Y lấy lại niềm tin đi kiếm việc thực hiện, tuy nhiên doanh nghiệp lớn bảo đảm môi trường xung quanh thông thường căn bạn dạng không thích hắn, hắn cảm nhận thấy đặc biệt kỳ kỳ lạ, về sau mới mẻ biết thế ra là kẻ phụ nữ giới cơ thổi gió máy mặt mũi gối mang lại ông chồng của cô ý tao, người ông chồng cơ là 1 trong công tử mái ấm nhiều, doanh nghiệp lớn tóm nhập tay chỉ là 1 trong doanh nghiệp lớn nhỏ bên dưới trướng bọn họ thôi. Chỉ cần thiết hắn buông điều, doanh nghiệp lớn bảo đảm môi trường xung quanh thông thường thiệt sự không đủ can đảm lưu giữ hắn lại. Mà những công ty tương đối đem chút khét tiếng cẩn trọng, cũng không thích một nhân viên cấp dưới chuyên môn từng phản bội gia chủ.

Quý Tung thiệt sự vô vọng, hắn nằm trong đàng rồi, hắn ko thể ko cho tới lần Trác Duyên.

“Trác Duyên, ko, Trác tổng.” Quý Tung thiết tha nói: “Tôi thiệt sự không tồn tại vị trí lên đường, tôi thiệt sự nằm trong đường…”

Trác Duyên ko biết hắn đang được xẩy ra chuyện gì, cũng không tồn tại hào hứng biết.

“Quý Tung.” Cậu ngắt điều Quý Tung: “Tôi ghi nhớ lượt thứ nhất tất cả chúng ta gặp gỡ nhau, anh đang được dọn vật ở khu chợ., khi cơ anh tràn ngập hoàn hảo. Bây giờ tay chân của anh ý vẫn còn đấy chất lượng tốt sao anh hoàn toàn có thể lên đường nhập ngõ cụt được? Hay là phát biểu, anh đang được quen thuộc với việc được người tao nâng niu, một khi rơi xuống khu đất, ko cơ hội này thích nghi với cuộc sống thường ngày thông thường nhất?”

Lục Kinh tài xế tạm dừng lân cận Trác Duyên, Trác Duyên ở đầu cuối nhìn thông thoáng qua chuyện Quý Tung đang được sững sờ, vẫn chính là nhắc nhở hắn một tiếng: “Có coi phim tư liệu không? Chúng tôi dự tính xây cất một xí nghiệp sản xuất xử lý hóa học thải năng lượng điện tử văn minh ở thị xã bị ô nhiễm và độc hại cơ, hỗ trợ mang lại bọn họ thời cơ việc thực hiện, tuy nhiên thiếu thốn một chỉ dẫn chuyên môn, anh hoàn toàn có thể kiểm tra.”

Nơi cơ túng thiếu nàn lỗi thời, ô nhiễm và độc hại nguy hiểm, thiệt thực sự không có ai nguyện ý lên đường.

Quý Tung lại tương tự như bắt được một cọng rơm cứu vớt mạng, nhì đôi mắt tức thời trừng trị đi ra khả năng chiếu sáng mong đợi, hung hăng gật đầu với Trác Duyên đang được lên xe: “Cám ơn! Cảm ơn cậu!”

Trong xe cộ, Lục Kinh nhìn thông thoáng qua chuyện Trác Duyên: “Em vẫn mượt lòng.”

Trác Duyên mới mẻ ko quá nhận: “Đó cũng ko nên là nơi chất lượng tốt gì, vừa phải khi phái anh tao qua chuyện Chịu chút gian khổ.”

Lục Kinh mỉm cười ko phát biểu điều này.

Thật vậy, điểm cơ giờ đây là 1 trong vùng vùng quê túng thiếu, tuy nhiên khi xí nghiệp sản xuất được xây cất thì sao? Ai cũng nắm vững sự cải cách và phát triển ở cơ trong tương lai vô cùng tiếp tục không thật tầm thường.

Việc xây cất và cải cách và phát triển quần thể công nghiệp ko nên là ngày 1 ngày nhì, tuy nhiên với sự tương hỗ của cơ quan chỉ đạo của chính phủ, bọn họ cũng không phải lo ngại lắng. Tất cả những gì bọn họ nên thực hiện giờ đây là lập plan toàn cỗ tiến độ thao tác một cơ hội khoa học tập và phải chăng, phân loại nhân sự nhằm đảm nói rằng những tranh bị năng lượng điện tử bị vứt quăng quật hoàn toàn có thể được xử lý và tái mét chế tại mức phỏng lớn số 1 hoàn toàn có thể.

Tốc phỏng cải cách và phát triển của xã hội càng ngày càng thời gian nhanh rộng lớn, người dân tiếp tục chỉ phát triển rác rưởi ngày tăng, những quần thể công nghiệp cần được kế tiếp nâng cấp và không ngừng mở rộng, tất yếu, đó là những chuyện trong tương lai.

Hai người còn ko về cho tới mái ấm, Trác Duyên đã nhận được được điện thoại cảm ứng của Hàn Xương.

“Yến Tử, ngày mai là sinh nhật lượt loại 18 của Tiểu Vi, cậu chắc chắn nên cho tới đây!”

Trác Duyên ghi nhớ kỹ chuyện này, Đỗ Dần lên đường quốc tế, trách nhiệm chở che Đỗ Vi ngay tắp lự gửi sang trọng bọn họ, đương nhiên, Hàn Xương ở chuyện cơ đem mức độ lực nhiều hơn thế nữa đối với Trác Duyên, người thông minh đều hoàn toàn có thể nhìn đi ra Hàn Xương mến Đỗ Vi.

Trác Duyên đương nhiên hạnh phúc thay cho, tuy nhiên cho dù sao đó cũng là chuyện của nhì người bọn họ, cậu ko tiện nhúng tay nhập, giản dị và đơn giản tùy từng bất ngờ, thành phẩm coi Tiểu Vi suy nghĩ ra sao.

Buổi tối sau khoản thời gian nằm trong Lục Kinh hổn ha hào hển, Trác Duyên mặt mũi ửng hồng, nằm tại bên trên chóng, chỉ cảm nhận thấy cuộc sống thường ngày thời điểm hiện tại tương tự như là đang được ở mơ. Không, ko thể phát biểu vì vậy, hẳn là thì thầm kiếp trước mới mẻ tương tự như một niềm mơ ước, thời điểm hiện tại, cậu sinh sống ở thực tế, đã có được tình thân mật, đã có được tình chúng ta, đã có được tình thương.

“Ngày mai anh tiếp tục lên đường công tác làm việc, em tự động chở che bạn dạng thân mật cơ.” Lục Kinh ôm Trác Duyên ngẩn người nhập vào ngực, thơm lên kiểu trán ướt đầm của cậu.

“Khi này trở về?”

“Tối mai chắc chắn rằng ko về được, ngày kiểu mẫu lên đường.” Lục Kinh làm thế nào nỡ chia ly Trác Duyên một đêm? Nhưng vì như thế việc làm ko thể ko thực hiện điều này.

“Vậy anh bên trên đàng cẩn trọng.”

Sáng ngày tiếp theo, Trác Duyên đem Lục Kinh cho tới trường bay, nhìn anh tiến bộ nhập đánh giá an toàn, Lục Kinh xoay đầu lại nở nụ mỉm cười với cậu, ý bảo cậu về bên.

Xem thêm: vụng trộm không thể giấu đoàn gia hứa truyện chữ

Trác Duyên đôi mắt thấy anh bặt tăm nhập đại dương người mênh mông, ko biết vì như thế sao, trong tim đùng một cái đem chút trừng trị hoảng, cậu vậy tuy nhiên đem loại xúc động mong muốn gọi Lục Kinh về bên.

Trên đàng về bên, cậu không đủ chút nữa thất thần chạm nên lan can thân mật đàng, niềm tin hốt hoảng, không dừng lại ở đó theo đòi thời hạn trôi qua chuyện, loại xúc cảm không an tâm này của cậu càng tăng rõ nét.

Chính xác thì vì như thế kiểu gì? Trong đầu cậu một miếng lếu loàn, cậu chắc chắn là thải trừ gì cơ, chắc chắn là vậy! Nhưng cậu căn bạn dạng là ko ghi nhớ đi ra.

Lúc Hàn Xương nhận ra cậu, ngược thực hoảng sợ: “Yến Tử, sắc mặt mũi cậu sao lại khó khăn coi như vậy? Chuyện gì đang được xẩy ra vậy?”

Nhịp tim Trác Duyên đập đặc biệt thời gian nhanh, tay chân đều sở hữu chút lạnh giá, nhận ra góc nhìn phiền lòng của Hàn Xương, cậu đành nên nhịn xuống: “Không sao đâu, tối ngày hôm qua ngủ tương đối muộn, Tiểu Vi đâu?”

“Em ấy lên đường dọn dẹp rồi.”

“Chỉ đem tía bọn chúng ta?”

Hàn Xương dẫn cậu nhập phòng: “Còn đem chúng ta nằm trong chống của Tiểu Vi, cho tới phía trên, ra mắt một ít.”

Trác Duyên ở thành phố Hồ Chí Minh B coi như thể người có tiếng, tía người chúng ta nằm trong chống của Đỗ Vi nhận ra cậu, ngược thực kinh kiêng dè và kinh hỉ một hồi lâu, trọn vẹn ko phát biểu nên điều.

Các cô biết gia đạo Đỗ Vi ko tệ, tuy nhiên ko suy nghĩ cho tới cô còn quen thuộc biết Trác tổng của tập đoàn lớn Thanh Sơn! Lại liên tưởng một ít, cô và Đỗ Dần rốt cuộc là mối liên hệ gì?!

“Xin xin chào những em, tôi là anh trai Trác Duyên của Tiểu Vi, gọi tôi anh Trác là được rồi.” Trác Duyên tươi tắn mỉm cười thân mật thiết nhã nhặn, tướng mạo mạo tuấn mỹ, sắc mặt mũi những cô nhập nháy đôi mắt đỏ rực lên.

Lúc này Đỗ Vi lên đường nhập chống riêng rẽ, nhận ra Trác Duyên đặc biệt vui mừng vẻ: “Anh Duyên, anh cho tới rồi.”

Trác Duyên đem vàng mang lại Đỗ Vi: “Tiểu Vi, chúc mừng sinh nhật.”

Trên khuôn mặt rét lùng của Đỗ Vi khó khăn đã có được nụ cười: “Cám ơn anh Duyên.” Cô vậy tuy nhiên dữ thế chủ động tiến bộ lên ôm Trác Duyên.

Ba người chúng ta nằm trong chống đều vỗ tay tung hô, cho dù sao tổng hợp tuấn nam giới mỹ nữ giới, những cô nhìn đặc biệt đẹp mắt mắt!

Hàn Xương trong tim chua xót: “Tiểu Vi, em ôm Yến Tử vậy tuy nhiên cũng ko ôm anh!”

Đỗ Vi buông Trác Duyên đi ra, nhìn hắn một chiếc, Hàn Xương ngay lập tức giật thột.

“Mở đi ra coi một ít lên đường.”

Đỗ Vi gật đầu, đặt điều vỏ hộp vàng lên bàn, cởi đi ra.

Một sợi dây chuyền sản xuất tinh ma xảo quý phái lẳng lặng ở trong vỏ hộp, bên dưới ánh sáng của đèn bùng cháy mắt chói, trong cả Đỗ Vi cũng kìm lòng ko được lòi ra vẻ kinh diễm.

“Anh Duyên, kiểu này…” vượt lên trước quý trọng rồi.

Trác Duyên cười: “Đây là trước khi anh và anh trai em nằm trong lên đường đặt mua, thời điểm hiện tại cậu ấy không tồn tại ở phía trên, vậy anh treo mang lại em.” Nói xong xuôi cụ sợi dây chuyền sản xuất lên, treo lên cổ miếng khảnh của Đỗ Vi, xinh đẹp mắt đến mức độ khiến cho người tao mắt chói.

Khóe đôi mắt Đỗ Vi bâng khuâng nước đôi mắt.

Hàn Xương ở một phía thầm thì một câu: “Vậy tuy nhiên ko dẫn tớ nằm trong lên đường, thiệt không tồn tại nghĩa khí!”

Trác Duyên tiến bộ cho tới mặt mũi tai hắn: “Chúng tớ lấy danh nghĩa anh trai tặng, cậu rất khác vậy.”

“Tớ…” Hàn Xương bất thần đỏ rực mặt mũi.

Cảnh sinh nhật lượt loại 18 của Đỗ Vi, Trác Duyên người sử dụng điện thoại cảm ứng chụp lại, cũng gửi mang lại Lý Thừa Ký ở quốc tế xa thẳm xôi.

Sinh nhật xong xuôi, Trác Duyên và Hàn Xương lại dẫn bọn họ lên đường đi dạo ở vài ba điểm, mãi cho tới rộng lớn mươi giờ tối mới mẻ thôi.

“Đã lâu không tồn tại nghịch tặc tự do thoải mái như vậy!” Hàn Xương hạnh phúc hét lên một giờ đồng hồ.

Trác Duyên tuy rằng rằng cũng khá hạnh phúc, tuy nhiên xúc cảm không an tâm trong tim vẫn ko thể tan đổi thay, không dừng lại ở đó ngày càng rộng lớn.

“Đi thôi, anh với Tràng Tử đem bao nhiêu đứa về bên ngôi trường học tập.”

Một em gái cúi đầu lướt điện thoại cảm ứng địa hình đùng một cái lướt một thông tin, cởi lớn nhì mắt: “Các cậu mau nhìn coi, thành phố Hồ Chí Minh D động khu đất rồi! Cường phỏng 8,4! Chúa ơi! Thật kinh khủng!”

Đầu óc Trác Duyên “ong” một giờ đồng hồ, nghe đâu cậu chỉ hoàn toàn có thể nhận ra mồm cô nàng cơ đang được cựa quậy, tuy nhiên lại ko nghe thấy ngẫu nhiên tiếng động này.

Cậu ghi nhớ rồi.

Kiếp trước nhập thời điểm ngày hôm nay, thành phố Hồ Chí Minh D gặp gỡ nên chấn động mạnh, người bị tiêu diệt, bị thương vô số, trình độ chuyên môn thảm thiết của chính nó đầy đủ khiến cho bất luận người này nên đau xót rơi lệ.

Mà Lục Kinh, sáng sủa ni vừa phải cất cánh cho tới thành phố Hồ Chí Minh D, anh phát biểu ngày mai anh mới mẻ hoàn toàn có thể về bên.

Trác Duyên lập cập tay ấn số Lục Kinh, gọi rất nhiều lần đều hiển thị tắt máy, điện thoại cảm ứng địa hình trượt xuống khu đất.

“Yến Tử! Yến Tử! Có chuyện gì với cậu vậy?” Hàn Xương hứng Lấy Trác Duyên chân mềm mại trượt xuống khu đất, nhìn cỗ dạng trọn vẹn ngốc nghếch của cậu phiền lòng căn vặn.

Trác Duyên nhịn nhường như người sử dụng không còn toàn bộ mức độ lực, tay cậu ở ngực ngược của tôi không ngừng nghỉ đấm nhập, cậu cảm nhận thấy bản thân đau tới chuẩn bị thay đổi ko thông rồi.

“Yến Tử, tớ đem cậu cho tới bệnh dịch viện!”

Xem thêm: sủng vợ tận trời

Trác Duyên ko biết lấy mức độ lực kể từ đâu đi ra, một tay kéo Hàn Xương, hốc đôi mắt đỏ rực bừng, môi Trắng bệch, tiếng nói lập cập rẩy: “Tràng Tử, hùn tớ, hùn tớ đặt điều vé máy cất cánh, lên đường thành phố Hồ Chí Minh D.”

***********************

- -----oOo------