ta chính là một cô nương như thế

VĂN ÁN
 
Có phụ vương nâng niu, với u bảo quấn, đệ đệ quần là áo lụa nên chống bên trên.
 
Ba lượt bị kể từ thơm tuy nhiên lòng ko hốt hoảng.
 
Quần áo kiều diễm, kim hoàng lộc.
 
 Có chi phí với quyền, ai còn ngóng mò mẫm trai?
 
Đây là mẩu chuyện của một cô nàng xinh đẹp mắt bị kể từ thơm tía lượt và một chàng trai ngụy quân tử.
 
Cốt truyện nhẹ dịu, lối hành văn tự do.
 
Bối cảnh: Cung đình hầu tước đoạt, oan gia mừng quýnh, ngọt ngào và lắng đọng.

***

Bạn đang xem: ta chính là một cô nương như thế

Sẽ như này nếu như gái đẹp mắt bị kể từ thơm tía lượt và chàng quân tử vạn người ham lấy nhau?
Ban Họa, cô quận chúa xinh đẹp mắt, phụ vương u nâng niu, em trai hòa thuận, tuy vậy đàng tơ duyên ko được như mong muốn. Ba lượt hứa thơm, tía lượt kể từ thơm. Cái danh xung khắc phu của nường lan rộng ra từng kinh trở nên, người mỉm cười chê “bình hoa với gì hay”, kẻ thủ thỉ “ăn đùa tụt xuống đọa thế ai tuy nhiên dám cưới vào”. Sự đời đâu nào ngờ, chàng rể tài tuấn tuy nhiên từng ngôi nhà ước ao, quân tử nhập quân tử được người xem kính phục lại ngỏ lời nói cầu thơm với nường. Trúc thủy khoác cao quý phối với khuôn mẫu đơn diễm tục, xứng sao? Tôi nghĩ rằng vô cùng xứng.

Ban Họa như 1 đóa khuôn mẫu đơn kiều diễm, nường xinh đẹp mắt, nường mến nét đẹp, mến cái phù phiếm. Tôi nhận định rằng điều đó vô cùng thực, đơn giản và giản dị vì như thế phụ nữ giới hoặc đàn bà, ai tuy nhiên chẳng mến đẹp mắt, chẳng mến bản thân được người không giống vây xung quanh biểu dương ngợi. Nhưng khuất phía sau vẻ bên ngoài ngạo nghễ, cao ngạo ấy, nường lại là kẻ vô cùng thức thời, vô cùng thiện lộc. Nàng biết bản thân nên làm những gì sẽ được đế hậu yêu thương mến, nường biết bản thân ko cần thiết quan hoài cho tới những lời nói sàm trộn nhằm bạn dạng thân thuộc được hạnh phúc tuân theo ý mến. Có lẽ, Ban Họa đó là hình tượng nữ giới hiệp nhập tâm trí của toàn bộ người xem, mạnh mẽ và uy lực tuy nhiên ko tai ngược, tự do tuy nhiên ko tùy tiện.

Về Dung Hà, cơ là một trong những kẻ vô tình cũng khá lãng mạn. Chàng lãnh đạm với toàn bộ tất cả, trừ Ban Họa. Ngược đời làm thế nào khi một quân tử lại ưa những loại xinh đẹp mắt trần tục. Nhưng với hề chi, “Chỉ với nường, mặc dù trần gian với trở thành mờ mịt thì nường vẫn kiều diễm như tranh giành.” Là yêu thương, thì mặc dù là thế nào, chàng cũng tiếp tục yêu thương không còn bản thân, mà đến mức ích kỷ “Ta mong muốn trong tâm nường chỉ mất 1 mình tớ.” Tình yêu thương của chàng giành cho Ban Họa như loại suối rét, nhẹ dịu tuy nhiên nồng thắm. Dòng suối nhỏ ko đầy đủ nhấn chìm tớ tuy nhiên chính vì sự ôn nhu ấy khiến cho tớ lưu luyến luôn ghi nhớ.

Tác phẩm này, từng anh hùng là một trong những thực trạng, một đậm chất cá tính không giống nhau. Như phu nhân ông xã Ban gia, mặc dù là quý tộc tuy nhiên lại sở hữu một gia đạo khan hiếm nhập thời ấy, phu nhân là nhất, ông xã ko hấp thụ thiếp. Hay Ban Hằng, một cậu em trai trẻ em tuy nhiên lại vô cùng thương chị. Đọc truyện tuy nhiên nhiều khi ghen tị tị nạnh với mái ấm gia đình Ban Họa lắm. Vì thời phong loài kiến, nhất là lại nhập mái ấm gia đình đế vương vãi, bao nhiêu ai tạo được tấm tấm lòng tuy nhiên bất biến, “dệt hoa bên trên gấm” sao vì như thế “đưa than vãn sưởi rét ngày tuyết rơi”.

Hay như các anh hùng Tạ Khải Lâm, Thạch Phi Tiên, những anh hùng này đều xứng đáng thương rộng lớn là xứng đáng trách móc. bè chúng ta, mặc dù mong muốn hay là không, thì đều là những quân chất lượng nhập bàn cờ quyền lực tối cao, điểm kẻ thắng lợi luôn luôn là người mạnh. Tạ Khải Lâm, nếu như năm cơ, chàng hoàn toàn có thể kiên trì với ra quyết định của tớ, ko hoảng hốt lời nói sàm trộn của những người đời, thì đang được không tồn tại một Dung Hà tài tuấn sánh song mặt mày Ban Họa trí dũng. Âu cũng bởi duyên phận mỏng tanh manh thân thuộc chàng và Ban Họa!

Vẫn như bao kiệt tác không giống, lối hành văn của Nguyệt Hạ Điệp Hình ảnh vẫn mượt tuy nhiên và lôi kéo. cũng có thể chúng ta ko tin tưởng tuy nhiên khi gọi cỗ này còn có những phân đoạn tôi đang được khóc. Dù giọng văn và trường hợp truyện khá vui nhộn tuy nhiên điều thực hiện tôi thổn thức lại là những quan hệ thân thuộc người với những người nhập vùng sang trọng, bội bạc cho tới rợn người. Số phận của những người dân khi nước nhà tao loạn, “một tướng mạo công trở nên vạn cốt khô”*, như các con cái loài kiến khoác cho tới kẻ đứng bên trên cao giày xéo.

Nếu chúng ta đang được mò mẫm một kiệt tác ngọt ngào và lắng đọng vẫn chân thành và ý nghĩa thì tin tưởng tôi chuồn, cỗ truyện này sẽ không thực hiện chúng ta tuyệt vọng đâu! Một kiệt tác xứng đáng cho tới tớ vứt thời hạn đi ra gọi và suy nghĩ!

***

Ban Họa là cô nàng phổ biến nhất tương tự tăm tiếng nhất kinh trở nên. Ban Họa xinh đẹp mắt, mái ấm gia đình niềm hạnh phúc, được đế hậu yêu thương mến. Chỉ với tuyến đường tơ duyên là trắc trở, 3 lượt bị kể từ thơm, 1 người thì bị tiêu diệt trẻ em, một người theo đòi gái phong lưu tuy nhiên kể từ thơm với nường. Ban Họa bị cả kinh trở nên cười chê, đem giờ đồng hồ xung khắc phu.

Ban Họa là một trong những nữ giới chủ yếu vô cùng quan trọng đặc biệt. Ban Họa biết bản thân đẹp mắt, nường mến nét đẹp, mến những loại nổi trội, phù phiếm, việc nường mến thực hiện là ăn số tốt nhất, khoác nên đẹp tươi tráng lệ, từng lượt bước đi thoát khỏi cửa ngõ đều phô vùng ăn mặc quần áo đồ vật trang sức quý của tớ. Em trai Ban Họa còn nói rằng chẳng ai tương tự nường, toàn đem ăn mặc quần áo kiều diễm diêm dúa. Ban Họa đáp lại rằng: "Tỷ ăn diện xinh đẹp mắt thì làm thế nào, vì như thế tỷ đẹp mắt tuy nhiên."

Ban Họa trực tiếp tính, với gì trình bày nấy, yêu thương ghét bỏ rõ nét, với oán thù trả oán thù, với ân thì sẽ không còn lúc nào quên. Ban Họa ko lúc nào trình bày vòng vo, chỉ cần phải có người trình bày xa cách trình bày ngay sát giễu cợt nường, ngay lập tức tức tốc nường sẽ không còn lưu tình đáp trả lại, hơn thế nữa còn đâm nhập nỗi nhức nhất của mình, cũng chẳng thèm cho tới chuyện nên tỏ vẻ thanh tao hoặc quý tộc.

 Ban Họa như thế, cả kinh trở nên đều bảo Ban Họa là lọ hoa, không tồn tại óc, không nhiều người hiểu được bên phía trong Ban Họa là một trong những ngược tim đẫy tình thương. Nàng trọng tình trọng nghĩa, yêu thương quý người thân, đảm bảo kẻ yếu hèn. Một Ban Họa sẵn sàng khinh thường oai quyền nhằm đòi hỏi lại công đạo cho tất cả những người ngôi nhà, một Ban Họa sẵn lòng fake túi sưởi cho 1 tè thái giám nhỏ nhoi, một Ban Họa giúp sức song u con cái tha bổng mùi hương mò mẫm khu vực trị bệnh dịch... Ban Họa như thế, ai ghét bỏ thì ghét bỏ, chứ tui thì tui mến dữ lắm.

 Về phái nam chủ yếu Dung Hà, Dung Hà được ca tụng là phái nam tử tuấn tú nhất kinh trở nên, được giới thân sĩ ngưỡng mộ là quân tử cương trực. Nhưng chủ yếu Dung Hà từng bảo: "Tôi ko nên quân tử, tôi cũng đều có dã tâm của tớ." Cả cuộc sống Dung Hà chước tính mọi chỗ, tính kế tiếp từng bước, toàn bộ người xem đều phân thực hiện 2 loại: hữu dụng và không có tác dụng. Chỉ riêng rẽ Ban Họa và người nhà đất của nường là nước ngoài lệ.

Dung Hà cũng ko ngờ rằng, cô nương tăm tiếng nhất kinh trở nên này sẽ sở hữu được một ngày phát triển thành người thân trong gia đình độc nhất, cũng chính là nhược điểm chí mạng của tớ.

"Họa Họa, em chớ gạt tôi, người được tôi lưu tâm cho tới nhập kiếp này vô cùng không nhiều, còn người nhập tim tôi lại chỉ mất bản thân em, nếu như em gạt tôi, chằng khác gì ngược tim tôi bị rơi rụng."

 Dung Hà cũng ko biết vì như thế sao bản thân yêu thương Họa Họa cho tới vậy, có lẽ rằng kể từ lượt chàng thấy nường uy nghi cưỡi ngựa, tóm phin quất nhập Thám Hoa từng đen bạc nường, hoặc kể từ lượt trước tiên gặp gỡ nường, nường nở nụ mỉm cười, hai con mắt cong cong, hoặc kể từ lượt nường mặt mày mũi lấm lem, cùng theo với đệ đệ đùa trò đựng lấp liếm kho tàng sau núi...

Khi phụ tá thân thuộc cận phản đối Ban Họa, nhận định rằng nường ko tương thích, chàng nói:" Phúc Nhạc quận chúa là kẻ tôi cầu hy vọng, tuy nhiên ko phù hợp, cũng chính là tôi ko mến phù hợp với cô ấy, ko tương quan gì cho tới cô ấy."

Yêu cho tới nỗi :"Chỉ cần phải có nường, toàn cỗ trần gian đều trở thành mờ mịt, chỉ mất nường kiều diễm như tranh ảnh."

Xem thêm: hẹn hò với chồng cũ

Yêu cho tới nỗi, tự động tay thắt sườn lưng cho tới nường, vẽ mi cho tới nường, khom sườn lưng nâng cùn váy cho tới nường.

Yêu cho tới nỗi, Ban Họa là tay, là chân, là mạng sinh sống của Dung Hà.

 Vài trích đoạn nhỏ:

Ban Họa hậm hực nói: "Nếu tôi là heo thì huynh là cái gì?"
"Tôi tiếp tục là một trong những con cái heo trung thành với chủ luôn luôn bám theo đòi em."

---

Dung Hà tóm bàn tay nường lại, tiếng nói tương đối khàn khàn:" Họa Họa, tôi là một trong những thằng con trai."
Ban Hoa: Là con trai thì với gì tài giỏi? Tôi cũng là một trong những cô nàng đấy.
Nhìn thấy vẻ mặt mày thơ ngây của nường, sau cuối Dung Hà cũng ko thể nhịn được nữa, cúi đầu nhẹ nhàng thơm lên môi nường, tiếp sau đó vội vàng lùi về đàng sau một bước, xoay người bước một mạch ra bên ngoài.

---

Dung Hà xòe nhẹ nhàng bàn tay đi ra, nhẹ dịu lấp trước đôi mắt của nường, thanh âm trầm trầm, "Ánh đôi mắt của Họa Họa thiệt đẹp mắt."
"Nói đôi mắt tôi đẹp mắt ngay tắp lự lấp đôi mắt tôi chuồn." Ban Họa tóm cổ tay của hắn, lôi tay kéo hắn lại ngay sát trình bày, "Huynh đang được tị nạnh tỵ vì như thế đôi mắt tôi xinh xắn hơn huynh ư?"
Dung Hà nhảy cười:" Mắt Họa Họa quá đẹp mắt, tôi ko nỡ nhằm người không giống bắt gặp."

---

 Ngoài tình thân phái nam nữ giới chủ yếu đi ra, Con gái là thế này cũng nổi trội ko xoàng xĩnh tình thân mái ấm gia đình của Họa Họa. Thật sự ấy, cái mái ấm gia đình này đáng yêu và dễ thương quá thế. Một mái ấm gia đình trong cả tân tiến còn xứng đáng ngưỡng mộ, trình bày chi cho tới cổ truyền.

Một mái ấm gia đình nâng niu đùm quấn cho nhau. Châm ngôn người Ban gia là kiểu: Không biết đích hoặc sai, chỉ việc đụng chạm cho tới người nhà đất của tôi, là với chuyện ngay tắp lự.

Ban gia nâng niu đàn bà phổ biến từng cả kinh trở nên. Khi Ban Họa bị nam nhi ngôi nhà Trung Bình tì kể từ thơm nhằm vứt trốn nằm trong người không giống, thì Ban gia kéo mọi người cho tới nổi loạn, đập tanh banh phủ Trung Bình tì, trong cả cái cổng chủ yếu cũng trở nên phá huỷ nhừ.

Khi Ban Họa trở nên thơm, người tớ trình bày đàn bà gả chuồn như chén ăn cơm nước hắt chuồn, chẳng xứng đáng nhằm quý trọng, còn Ban gia thì lôi không còn vớ tần tật tài sản, thực hiện đồ vật cưới cho tới đàn bà, ngày đàn bà đại thơm, Ban Hoài, Ban Hằng, một phụ vương, một em trai, nhị đấng phái nam chi, vậy tuy nhiên đứng khóc huhu vì như thế đàn bà gả chuồn.

 Đọc Con gái là thế cơ, còn thương xót cho tới những số phận coi người nhập thời phong loài kiến. Là một Thạch Tấn đem bên trên vai cả một gia tộc, nên đành chôn thâm thúy tình thân của tớ so với một người đàn bà. Là những số phận nữ giới nhi sinh đi ra là nhằm mất mát cho tới gia tộc. Là những quả đât thấp cổ nhỏ xíu họng nên thực hiện quân cờ cho tới những kẻ lộng quyền ...

 Văn phong của Nguyệt Hạ Điệp Hình ảnh nhẹ dịu, tưng tửng, phần đầu truyện gọi khôi hài, mỉm cười trặc hàm :v phần sau truyện thì thâm thúy rộng lớn. Một cuốn truyện hoặc là một trong những cuốn truyện thực hiện người gọi vui vẻ với nó, buồn với nó, tâm trí về nó. Con gái là thế cơ là một trong những truyện như thế.

Đọc đoạn cỗ này, thiệt sự là tôi cũng tâm trí nhiều lắm, mong muốn viết lách đi ra nhiều loại, tuy nhiên văn hạn chế, viết lách chẳng được bao nhiêu ????

Về bạn dạng edit, cá thể bản thân, bản thân thiệt sự vô cùng mến bạn dạng edit ở trong phòng kaffesua, cơ hội xưng hô, cách sử dụng kể từ đều được edit theo phía tân tiến hóa, nên vô cùng kỳ lạ, cũng ko nhàm ngán quy tắc theo đòi cổ truyền, gọi vô cùng vui vẻ, edit cũng khá mượt.

Xem thêm: vẫn thạch thiên hàng

***

Hoàng cung ở thời xung khắc này cơ thì rất rộng, tuy nhiên cũng đều có thời xung khắc lại trở thành chật hẹp. Buổi chiều Ban Họa vì như thế tu rất nhiều nước trà, cho nên vì thế nường nên rời khỏi đàng sau năng lượng điện nhằm giải quyết và xử lý yếu tố cá thể. Mới chuồn được một quãng thì vô tình gặp gỡ được Dung Hà. Nàng thuận mồm trình bày, “Dung tì Gia, ngài cũng ra bên ngoài vệ sinh à?”

 
Lời trình bày vừa vặn thốt thoát khỏi mồm, Ban Họa ngay tắp lự quan sát trí nhớ bản thân bị úng nước rồi, đương nhiên căn vặn một câu khiến cho cả nhị đều bồn chồn.
 
“Đúng vậy, thiệt trùng khớp.” Dung Hà khẽ mỉm cười, tương tự Ban Họa vừa vặn mới mẻ trình bày “hôm ni trời đẹp mắt thật” vậy, “Bên cơ đang được màn biểu diễn tạp kỹ, quận chúa không tồn tại hào hứng sao?”
 
“Trong ngôi nhà với nuôi bao nhiêu người thường xuyên thực hiện tạp kỹ, thấy nhiều rồi nên cũng không thể hào hứng nữa.” Ban Họa thấy Dung Hà vẫn trầm trồ đương nhiên cho nên vì thế cảm hứng lúng túng vừa vặn nãy cũng nhanh gọn lẹ bặt tăm, “Vốn dĩ mong muốn nhập cuộc, tuy nhiên ko ngờ khoảng không gian thời điểm hôm nay lại rớt vào trường hợp ngượng nghịu mà đến mức thế này.”
 
Kể kể từ tích tắc Vương tử nước dựa vào cơ lên giờ đồng hồ cầu thơm, khoảng không gian mặt mày phía nữ giới quyến đều căng thẳng mệt mỏi thiếu hụt đương nhiên, nhất là Thạch Phi Tiên, khuôn mặt nường tớ rét mướt mà đến mức như trời ụp tuyết. Mặc mặc dù Ban Họa ko mến Thạch Phi Tiên, mặc dù thế vị vương vãi tử cơ ngược thực ko xứng với mĩ nhân này, cũng khó khăn trách móc sắc mặt mày của những người Thạch gia lại khó khăn coi như vậy.