truyện lôi kéo

Vào ngày hè, đêm tối cho tới kha khá muộn, ngõ hẻm nhỏ còn ko tối.
Lâm Thanh Nhạc bước nhẹ nhàng chân, lặng lẽ lên đường Theo phong cách anh vài ba mét. Cú sốc mới mẻ vừa phải rồi đang được tạo nên tâm trí cô lếu loàn, cũng ko biết nên thực hiện thế nào là nhằm gọi anh.
Thời gian tham từng phút từng giây trôi qua quýt, cô ngờ vực rằng cô chuẩn bị theo đòi đến tới tận nhà đất của anh rồi.
“Đủ chưa?” Cách cơ ko xa cách, người thiếu thốn niên đùng một cái giới hạn bước, anh không xoay đầu lại, tiếng nói đặc biệt rét lùng.
Lâm Thanh Nhạc sửng nóng bức, phản xạ trước tiên của cô ấy là coi xung xung quanh, mới mẻ xem sét bên trên con phố này chỉ mất nhị người chúng ta, cô mới mẻ chắc hẳn rằng rằng những lời nói anh vừa phải trình bày là đang được trình bày với cô.
Lâm Thanh Nhạc hít nhẹ nhàng một tương đối, chạy lờ đờ nhị bước tới cạnh bên anh.
“Cậu biết rồi à…” Cô thấp giọng sờ mũi, sở hữu chút xấu xa hổ.
Hứa Đinh Bạch tương đối quay đầu sang một bên xuống hâu phương, tuy nhiên anh ko nên đang được coi cô, cũng chính vì anh ko thể bắt gặp được.
“Cô mong muốn thực hiện gì?”
“Hả?”
Hứa Đinh Bạch khẽ nhíu mi, thể hiện nay sự ngán ghét bỏ và không dễ chịu.
Lâm Thanh Nhạc tương đối giật thột, cô ko lúc nào bắt gặp vẻ mặt mày này của anh ý, cô cũng ý thức được, hoàn toàn có thể là vì anh nhận sai người.
Cô nóng bức ruột giải thích: “Không nên, tớ, tớ không thích làm cái gi cả. Tớ là…”
“Vậy cút xa cách đi ra một chút ít.”
“…”
Khuôn mặt mày nhưng mà cô mến nhất, nằm trong nụ mỉm cười ôn nhu bên trên khuôn mặt cơ, giờ khắc này không thể tồn bên trên nữa.
Sau Lúc trình bày những lời nói lẽ ko hoặc, thiếu thốn niên kế tiếp trở về phía đằng trước.
Bóng dáng vẻ miếng khảnh lặng lẽ như cơ hội người ngoài ngàn dặm.
Lâm Thanh Nhạc ngốc bên trên vị trí, trong trái tim càng tăng rối rắm không dễ chịu.
Tưởng Thư Nghệ trình bày Hứa Đinh Bạch giờ đây là kẻ nhưng mà cô lạ lẫm, thực sự thế thiệt.
Điều này thực hiện cô khôn cùng không dễ chịu.
“Hứa Đinh Bạch!” Cô lấy lại niềm tin, dễ dàng và đơn giản xua theo đòi anh, kéo vạt áo anh lại.
“Không Chịu nhằm yên lặng đích không?” Giọng điệu của anh ý rét lùng cho tới nỗi thực hiện người không giống nên lùi bước.
Lâm Thanh Nhạc nhấp lên xuống đầu, lại nghĩ về hoàn toàn có thể là vì anh ko thấy, tức thì hé mồm nói: “Không nên, cậu nhận sai người rồi. Tớ… Tớ là Lâm Thanh Nhạc.”
Người trước mặt mày ko xúc cảm, cũng không tồn tại phản xạ.
Lâm Thanh Nhạc miễn chống nở nụ mỉm cười, hỏi: “Cậu còn ghi nhớ tớ ko, khi đái học tập tất cả chúng ta ngồi nằm trong bàn, tất cả chúng ta...”
“Không ghi nhớ rõ rệt.”
“…Sao cơ?”
“Buông tay.”
——
Hứa Đinh Bạch đặc biệt lanh lợi, lúc còn nhỏ Lâm Thanh Nhạc đang được cảm nhận thấy anh là kẻ lanh lợi nhất nhưng mà cô từng bắt gặp. Cho nên những lúc anh trình bày ko ghi nhớ cô, cô ko tin tưởng một chút ít nào là, tuy nhiên hành vi anh lạnh nhạt kéo tay cô đi ra cũng là việc thiệt.
Quạt vô chống học tập cù lờ đờ, những công thức toán viết lách đi ra lộn xộn và phức tạp, nhạt nhẽo nhẽo và buồn ngán.
Tiếng chuông kết cổ động tiết tự động học tập ban đêm sau cuối cũng vang lên, Lâm Thanh Nhạc giới hạn ngòi cây viết ngay lập tức công thức cạnh bên, vẽ đi ra một đàng nhiều năm.
“Thanh Nhạc, lên đường thôi, bên cạnh nhau về mái ấm.” Tưởng Thư Nghệ giơ tay xin chào căn vặn.
“Ừ.” Lâm Thanh Nhạc hấp tấp sách lại bỏ vô cặp.
Hai người thoát ra khỏi chống học tập, nằm trong lên đường về phía cổng ngôi trường.
“Thư Nghệ! Muốn lên đường bữa tối không?” Một cô nàng kể từ lớp học tập chạy đi ra.
Tưởng Thư Nghệ xua tay: “Không ăn, thời gian gần đây tớ lớn mạnh rồi, nên ko bữa tối đâu!”
Nữ sinh nghe vậy thì nhấc chân lên: “Gần trên đây chân tớ cũng thô đi ra nhiều ghê tởm luôn luôn.”
“Vậy nhưng mà cậu còn ăn.”
Nữ sinh nhíu mi, xứng đáng thương nói: “Không nên bởi tiếp thu kiến thức vượt lên vất vả nên đói sao, vậy cậu ko ăn thì tớ cũng ko ăn.” Nói kết thúc, nữ giới sinh quan sát về phía Lâm Thanh Nhạc cạnh bên Tưởng Thư Nghệ.
Cô ấy so với bàn sinh hoạt mới mẻ khá tò mò mẫm, nên trình bày, cả lớp cũng rất nhiều tò mò mẫm về bàn sinh hoạt mới mẻ này, cũng chính vì bàn sinh hoạt mới mẻ cho tới đặc biệt xinh đẹp mắt, không dừng lại ở đó nghe công ty nhiệm lớp trình bày kết quả còn khôn cùng đảm bảo chất lượng.
“Chào chúng ta mới mẻ, tớ thương hiệu là Vu Đình Đình.”
Lâm Thanh Nhạc thất thần, vẫn xin chào hỏi: “Chào cậu.”
Tưởng Thư Nghệ: “Thanh Nhạc, cậu ấy là tổ trưởng tổ văn nghệ của lớp tất cả chúng ta cơ, trước cơ học tập ở ngôi trường đái học tập số 5, cho nên vì vậy có thể cậu cũng lạ lẫm biết.”
Vu Đình Đình: “Điều này cũng ko chắc hẳn rằng lắm, khi còn học tập đái học tập tớ nhập cuộc nhiều sinh hoạt thẩm mỹ, phổ biến vì vậy nên những ngôi trường học tập không giống người nào cũng biết cho tới tớ.”
“Cậu thôi lên đường, khi cơ tớ còn ko biết cậu.”
“Đó là vì trí ghi nhớ của cậu ko đảm bảo chất lượng thôi!”
“Này, dòng sản phẩm cậu này...”
Hai người cạnh bên đang được tranh giành cãi cùng nhau, tuy nhiên Lâm Thanh Nhạc ko nghe lọt một chữ nào là, trong cả tối vô đầu cô chỉ lặp lên đường tái diễn hình hình ảnh hai con mắt của thiếu thốn niên cơ.
“Làm sao nhằm đôi mắt cậu ấy đảm bảo chất lượng lên trên đây.” Cô nhâm nhẩm.
“Cái gì?” Tưởng Thư Nghệ xoay đầu lại coi cô.
Lâm Thanh Nhạc thời điểm này mới mẻ ý thức được bản thân đang được hành vi lạ đời, trong trái tim đang được nghĩ về gì thì lại thổ lộ dòng sản phẩm đó: “À, không tồn tại gì…”
“Cậu đang được nói đến việc Hứa Đinh Bạch sao?”
Lâm Thanh Nhạc căn vặn Tưởng Thư Nghệ về Hứa Đinh Bạch thật nhiều trong thời gian ngày thời điểm ngày hôm nay, cho nên vì vậy Tưởng Thư Nghệ dễ dàng và đơn giản phân phát hình thành, cô ấy trình bày đẫy ẩn ý: “Nhìn cậu tựa như quan trọng đặc biệt tò mò mẫm về chuyện của cậu tao.”
Lâm Thanh Nhạc tương đối cụp đôi mắt xuống: “Bọn tớ… Trước cơ học tập nằm trong lớp.”
“Thì đi ra là thế, vậy cậu tò mò mẫm về Hứa Đinh Bạch cũng chính là chuyện thông thường.”
“Ai ai? Hứa Đinh Bạch á.” Vu Đình Đình xoay đầu lại, “Cậu tao thực hiện sao?”
Tưởng Thư Nghệ: “Không sở hữu gì, hồi đái học tập Thanh Nhạc với cậu tao là bàn sinh hoạt nên căn vặn nhị câu, sở hữu chút xúc động nhưng mà thôi.”
Vu Đình Đình nói: “Tớ cũng cảm nhận thấy cậu tao rất rất đáng thương, trước khi mái ấm cậu tao nhiều lắm, ai biết lại trở nên như vậy… Tớ còn ghi nhớ rõ rệt năm cơ mái ấm cậu tao xẩy ra tai nạn ngoài ý muốn còn khiến cho điểm này chấn động, vừa phải vỡ nợ lại bị tai nạn ngoài ý muốn xe pháo. À đích rồi, đôi mắt của Hứa Đinh Bạch bị loà là vì tai nạn ngoài ý muốn xe pháo cơ. Thật không mong muốn, tớ còn ghi nhớ rõ rệt trước khi ngôi trường đái học tập của tất cả chúng ta sở hữu thật nhiều nữ giới sinh yêu thương thì thầm cậu tao.”
Thời gian tham lờ đờ rãi qua quýt lên đường, năm cơ Hứa gia cũng trở thành người tao trình bày xấu xa, cho tới giờ đây thì việc của Hứa gia vẫn chính là vấn đề nhưng mà những người dân không giống thường xuyên ngồi nốc trà thì thầm.
Hiện bên trên nói đến việc Hứa gia là nên nói đến việc Hứa Đinh Bạch, người con xứng đáng kiêu hãnh của mình, người xem đều thở nhiều năm, tiếp sau đó nhẹ dịu mang lại qua quýt lên đường chuyện cũ, lựa chọn ra những chuyện mà người ta quan hoài.
“Cái gì, những cậu cũng cứng cáp vượt lên sớm rồi đó! Hồi đái học tập đang được mến thì thầm rồi ư? Đừng trình bày với tớ là cậu cũng mến thì thầm cậu tao nha.” Tưởng Thư Nghệ mỉm cười trình bày.
Mặt Vu Đình Đình đỏ loét lên: “Tại sao lại ko chứ, người tao lớn mạnh đẹp mắt trai kết quả lại còn đảm bảo chất lượng nữa, làm thế nào nhưng mà bao nhiêu thiếu thốn nữ giới ko mến mang lại được.”
“Chậc chậc chậc, ko thể tin tưởng được cậu cơ Vu Đình Đình, còn dấm dúi mến thì thầm người ngay lập tức cạnh bên ngôi trường tất cả chúng ta nữa.”
“Dừng lại tạm dừng, tớ là đang được nói đến năm cơ, tớ mong muốn những cậu ghi nhớ lại thôi.” Vu Đình Đình sở hữu chút giá lòng phủi sạch sẽ mối quan hệ, cũng kiêu ngạo nhưng mà cảm nhận thấy nuối tiếc, “Hiện bên trên tớ đang được không thể mến nữa, cậu tao vì vậy coi như đang được truất phế rồi… Ai lại lên đường mến một người loà chứ.”
Lâm Thanh Nhạc giới hạn bước, liếc coi Vu Đình Đình.
Ngay thời điểm này, kể từ khi ngày qua bắt gặp Hứa Đinh Bạch, xúc cảm không dễ chịu ko kiềm nén được, mong muốn đè nghiền lại tuy nhiên ko được nữa.
“Cậu ấy cũng ko thèm vì vậy.”
Vu Đình Đình nằm trong Tưởng Thư Nghệ đều ngạc nhiên, quan sát về phía Lâm Thanh Nhạc đang được thì thầm.
Người hâu phương tĩnh lặng coi Vu Đình Đình, rõ rệt thông thường cô ngoan ngoãn ngoãn đảm bảo chất lượng bụng, tuy nhiên thời điểm này coi cô coi khác lạ cho tới khó khăn hiểu, cô trình bày tiếp: “Cậu ấy cũng ko thèm vì vậy. Hơn nữa, cuộc sống thường ngày của cậu ấy sở hữu truất phế hay là không truất phế cũng ko nên bởi cậu đưa ra quyết định.”
“…”
Lâm Thanh Nhạc trình bày kết thúc tức thì tách lên đường.
Vu Đình Đình ngờ ngạc coi theo đòi bóng hình của Lâm Thanh Nhạc, khi lâu sau mới mẻ nói: “Cậu ấy sở hữu ý gì thế?”
Tưởng Thư Nghệ nhíu mày: “Cậu chớ thì thầm bừa bãi.”
Vu Đình Đình mím môi, tủi thân thuộc nói: “Nhưng tớ sở hữu trình bày sai đâu chứ…”
Về cho tới mái ấm, tâm lý của Lâm Thanh Nhạc vẫn ko đảm bảo chất lượng lên. Cô ko xem sách, nhưng mà tắm kết thúc rồi thẳng lên chóng.
Hứa gia đang được xẩy ra chuyện gì, Tưởng Thư Nghệ cũng ko biết rõ ràng, cô ấy chỉ nói theo một cách khác mang lại cô biết tía năm vừa qua Hứa gia bị vỡ nợ, cũng chính là nằm trong năm cơ, Hứa Đinh Bạch cũng chính vì tai nạn ngoài ý muốn xe pháo bị thương ở đôi mắt nên ko bắt gặp được.
Trong 1 năm cơ, cô đã thử những gì.
Lâm Thanh Nhạc coi xà nhà, ghi nhớ lại chủ yếu bản thân của tía năm vừa qua, năm ấy cô mới mẻ vừa phải theo đòi u cho tới một thành phố Hồ Chí Minh không giống, năm cơ cô đang được học tập năm trước tiên ở trung học tập cơ sở… Cho nên, Lúc cô gửi ngôi trường ko lâu thì mái ấm anh đang được xẩy ra chuyện.
Lâm Thanh Nhạc phiền não xoay người, đùng một cái nghĩ về cho tới, nếu như năm ấy cô ko gửi ngôi trường thì đảm bảo chất lượng rồi.
Ít nhất… cũng có thể ở nằm trong anh nhiều hơn thế nữa một chút ít.
Giống như nhiều năm vừa qua, cậu thiếu thốn niên nhỏ ngồi xổm trước mặt mày cô, khi cơ cô đang được khóc nức nở, anh mỉm cười trả mang lại cô một viên kẹo đàng.
“Mọi loại rồi tiếp tục đảm bảo chất lượng lên thôi, tin tưởng tưởng tôi lên đường.”
Không ai hiểu được chủ yếu vì như thế một lời nói của anh ý đang được kháng hứng cả tuổi hạc thơ của cô ấy.
——
Lần này quay về Khê Thành, mục tiêu của Lâm Vũ Phân là việc làm và hỗ trợ cho cô học tập ở điểm đảm bảo chất lượng nhằm ôn ganh đua ĐH.
Mà trừ mục tiêu ổn định lăm le tiếp thu kiến thức, mục tiêu của cô ấy còn tồn tại Hứa Đinh Bạch.
Ba trong năm này cô ở điểm không giống chuyên cần tiếp thu kiến thức, cô vẫn luôn luôn nghĩ về, chỉ mất vì vậy thì khi cô quay trở lại mới mẻ hoàn toàn có thể học tập nằm trong ngôi trường với anh. Đến khi cơ, cô cũng hoàn toàn có thể kiêu hãnh nhưng mà trình bày với anh rằng cô tiếp thu kiến thức rất hay, không thể là đứa nhỏ luôn luôn đòi hỏi anh dạy dỗ lên đường dạy dỗ lại mang lại cô nữa.
Nhưng ai nhưng mà hoàn toàn có thể ngờ được, cô học tập ở ngôi trường trung học tập rất tốt nhưng mà cô mong ước, tuy nhiên anh lại ko học tập ở cơ.
Cuối tuần này, Lâm Thanh Nhạc lại tiếp cận đàng Nhạc Tiềm.
“Cô bé bỏng, con cháu sở hữu ăn bún gạo ko, quán này đang được hé được chục năm rồi, mùi vị thật ngon cơ.” Quầy sản phẩm nhỏ phía trên đàng Nhạc Tiềm, công ty quán coi chừng rộng lớn năm mươi tuổi hạc, hăng hái tiếp đón cô.
Lâm Thanh Nhạc đứng yên lặng ở trước quầy bán hàng, lại ăn năn hận vì như thế ngày cơ ko kế tiếp theo đòi Hứa Đinh Bạch, kéo theo giờ đây cô cũng ko biết nhà đất của Hứa Đinh Bạch ở đâu.
“Cô bé? Có mong muốn ăn một chén không?”
Lâm Thanh Nhạc quan sát về phía canh vào trong nồi giá hầm hập: “Chú, chú ở vị trí này bán tốt chục năm rồi ạ?”
“Đúng vậy, tin tưởng chú lên đường, tuy rằng rằng chú không tồn tại quán ăn, tuy nhiên cường độ phổ biến ở trên đây vô cùng là sở hữu, chỉ việc con cháu lên đường căn vặn đứa ở trên đây, không có bất kì ai ko biết khoản bún gạo của ông Dương.”
Lâm Thanh Nhạc: “Vậy… Cho con cháu một chén.”
"Có ngay lập tức trên đây, con cháu đem về thích ăn bên trên trên đây.”
“Ăn bên trên trên đây ạ.”
“Được.”
Bún đang được chín.
Lâm Thanh Nhạc ko tiếp cận ngồi xuống ghế nhưng mà đứng ở trước quầy sản phẩm hỏi: “Chú, con cháu mong muốn căn vặn một chút ít, chú sở hữu biết một người sinh sống ở trên đây thương hiệu là Hứa Đinh Bạch không?”
Chú Mễ Tuyến coi cô: “Cô bé bỏng à, con cháu cũng cho tới dò la cậu tao sao?”
“Cũng? Còn sở hữu người không giống dò la cậu ấy sao ạ?”
Chú Mễ Tuyến: “Hiện bên trên thì không tồn tại, tuy nhiên trước cơ Lúc mái ấm chúng ta mới mẻ vừa phải gửi cho tới trên đây thì rất đông người cho tới dò la, còn đều là những cô nàng trẻ em.”
“…Ồ.”
“Cậu tao ấy à, lớn mạnh sở hữu thật nhiều cô nàng mến.” Chú Mễ Tuyến vừa phải dứt lời nói lại nhấp lên xuống đầu, “Đáng tiếc mang lại hai con mắt bị loà, giờ đây chẳng sở hữu cô nàng nào là lại lên đường yêu thương người loà đâu.”
Lâm Thanh Nhạc trầm mang 1 lát: “Nhà cậu ấy ở ở đâu, chú nói theo một cách khác mang lại con cháu không?”
“Nhà cậu tao à…” Chú Mễ Tuyến tương đối ngước đôi mắt, đùng một cái trình bày, “Cái này chú cũng ko biết, khó khăn nhưng mà nói theo một cách khác mang lại con cháu được, hoặc con cháu thẳng căn vặn cậu tao lên đường.”
Lâm Thanh Nhạc coi theo phía nhưng mà chú Mễ Tuyến đang được coi, lại thấy Hứa Đinh Bạch đang di chuyển cho tới.
Hôm ni anh vẫn đem bộ đồ quần áo đen sì, còn đem theo đòi cả dòng sản phẩm nón đen sì, hai con mắt ẩn ở bên dưới đai nón cơ, bắt gặp ko rõ rệt lắm.
Có lẽ là vì thân quen với con phố ở vị trí này, anh lên đường cũng ko tính là lờ đờ. Tay nên tóm can dò la đàng, toàn thân gầy guộc nhức nhối, tuy nhiên dáng vẻ người trực tiếp tắp.
“Tới trên đây.” Chú Mễ Tuyến nhượng bộ như biết trước, Lúc Hứa Đinh Bạch lại trên đây, ông nhanh gọn lấy gói bún gạo kể từ sạp bên dưới như mùng thuật ảo ảnh, trả cho tới tay anh.
“Cảm ơn.” Bởi vì như thế ánh nhìn trống rỗng trống rỗng, khắp cơ thể Hứa Đinh Bạch coi qua quýt càng tăng rét lùng. Sau Lúc đang được lấy bún gạo, anh xoay người lên đường về phía ngõ nhỏ.
“Cô bé bỏng, người mong muốn dò la đã từng đi rồi sao con cháu ko hỏi? Cháu…”
“Chú, con cháu cũng mua sắm đem về!”
“Hả? Ồ, được được.”
Sau Lúc Lâm Thanh Nhạc lấy gói bún gạo, Hứa Đinh Bạch đã từng đi được một khoảng chừng khá xa cách. Cô chạy lờ đờ vài ba bước thì theo kịp, chuyến này sẽ không chút bởi dự, tức thì kéo lấy góc áo của anh ý.
Bị kéo lại Lúc đang di chuyển, Hứa Đinh Bạch khẽ nhíu mày: “Là ai?”
Lâm Thanh Nhạc coi anh, nhỏ giọng nói: “Tớ là Lâm Thanh Nhạc.”
Lông mi của Hứa Đinh Bạch khẽ nhíu, giọng vẫn vừa phải trầm vừa phải rét lùng như cũ: “Buông đi ra.”
Lâm Thanh Nhạc thả lỏng tay đi ra.
Cô sở hữu chút sợ hãi anh khi giờ đây, tuy nhiên lại không tồn tại ý nghĩ về lùi bước, cô mím môi, lấy không còn mạnh mẽ nói: “Thật trùng khớp, lại bắt gặp cậu ở trên đây, tớ… sắp tới để sở hữ bún gạo.”
Hứa Đinh Bạch trầm đem, vài ba giây sau, can dò la đàng dịch chuyển, anh kế tiếp trở về phía đằng trước.
“Nghe trình bày vị trí cơ buôn bán bún gạo thật ngon, đấy là chuyến trước tiên tớ ăn.” Lâm Thanh Nhạc xua theo đòi.
“…”
“Hình như chú cơ trình bày với tớ là quầy sản phẩm đang được bán tốt rộng lớn chục năm rồi, là thiệt sao?”
Anh vẫn ko thì thầm, như thể coi người đang được thì thầm cạnh bên đơn giản không gian.
Lâm Thanh Nhạc coi vô hai con mắt anh, trong trái tim không dễ chịu. Nhưng cô ko ngu ngốc, thời điểm này sẽ không còn hé mồm căn vặn.
Hiện bên trên cô chỉ mong muốn trình bày với anh nhị câu, lưu giữ tư tưởng tự do, ko mang lại anh cảm nhận thấy cô đang được thay cho thay đổi ở đâu.
“Hứa Đinh Bạch, nhằm bún nguội rồi thì ăn ko ngon nữa… Nhà tớ cơ hội điểm này tương đối xa cách, quay trở lại chắc thêm chục phút, về cho tới mái ấm thì đã và đang nguội, mái ấm cậu ở đâu? Tớ, tớ hoàn toàn có thể tiếp cận mái ấm cậu nhằm ăn được không?”
Hồi còn học tập đái học tập cô và anh ngồi nằm trong bàn, anh thông thường xuyên chào cô tiếp cận mái ấm anh ăn cơm trắng. Khi cơ cô sợ hãi không đủ can đảm lên đường, tuy nhiên anh vừa phải kiên trì vừa phải hăng hái, anh còn trình bày người cô nhỏ gầy guộc, nên ăn nhiều một chút ít.
Mỗi chuyến đều là anh chào cô cho tới mái ấm. Đây là chuyến trước tiên, cô mặt dày mày dạn trình bày mong muốn cho tới mái ấm anh ăn.
Cô vừa phải trình bày kết thúc, Hứa Đinh Bạch tóm chặt can dò la đàng vô tay, anh giới hạn bước.
Lâm Thanh Nhạc đang di chuyển theo đòi cũng ngừng lại.
“Chúng tao đặc biệt thân thuộc sao?” Thiếu niên đang được kháng can hé mồm trình bày, lời nói trình bày lờ đờ rãi, giọng điệu mai mỉa châm chọc.
Nhưng Lâm Thanh Nhạc lại thực hiện như ko nghe thấy.
Cô ngấc đầu coi anh, im re nhị giây, xác minh nói: “Đúng vậy, tất cả chúng ta là bạn!”
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn