truyện yêu thêm lần nữa



Ngày ngôi nhà nhật...

Bạn đang xem: truyện yêu thêm lần nữa

Điện thoại reo. Một mặt hàng số không tồn tại nhập danh bạ. Ngạc nhiên và bởi dự, cô ấn phím nghe. Giọng thưa đầu mặt mày cơ vang lên trầm giá buốt, chúc cô buổi sớm đảm bảo chất lượng lành lặn. Và một vài ba thắc mắc thăm hỏi bâng quơ...

yeu-them-lan-nua

Trời tự dưng mưa. Tim cô khẽ nhói lên. Hơn tư năm rồi thì nên, Tính từ lúc cái ngày cũng mưa rinh rích ấy. Trong một góc của quán cafe nhỏ, Nguyên ngồi đối lập với cô, xoay xoay ly cafe thơm phức vị rượu whisky Ai len. Cô coi trực tiếp nhập đôi mắt anh:

- Anh với chuyện gì ham muốn thưa với em nên không?

- Sao em biết?

- Vì em biết – cô mỉm mỉm cười, nụ mỉm cười tăng thêm ý nghĩa xuyên thấu, và một thông thoáng ko bình yên ổn trong tâm địa.

- Em đang được đoán?

- Không. Em đang được hóng.

Nguyên coi thiệt sâu sắc nhập hai con mắt tình nhân, siết nhẹ nhõm tay cô.

- Anh yêu thương em.

Cô nhảy mỉm cười. Tiếng mỉm cười nhập như nắng và nóng sớm. Anh khẽ nhăn trán, trang nghiêm nhắc lại:

- Anh yêu thương em. Đó là việc thiệt, và anh sẽ vẫn yêu thương em thật nhiều...

Cô ngồi lắng lại, quan sát điều gì cơ vô cùng kỳ lạ. Tay cô ở ngoan ngoãn nhập cái siết càng ngày càng chặt của anh ấy.

- Sao thế anh? – Cô khẽ khàng – Anh đang khiến nhức tay em đấy.

- Anh nài lỗi – Tay anh thả lỏng, vẫn ko rời quăng quật bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại và mượt mà của cô ý.

Ánh đôi mắt anh tĩnh mịch mến yêu, trìu mến tuy nhiên buồn thăm hỏi thẳm. Chưa khi nào cô thấy anh như vậy. đột nhiên nhiên, cô mơ hồ nước kinh hồn... Không coi trực tiếp nhập anh được nữa, cô hồi hộp cù rời khỏi coi những phân tử mưa thường xuyên mặt mày hiên. Một cảm xúc vô cùng kỳ lạ, gần như là là không ổn định xâm rung rinh lòng cô.

Anh vẫn lặng lẽ ngắm nhìn và thưởng thức tình nhân, như nhằm xung khắc ghi mãi mãi hình bóng cô nhập trái ngược tim bản thân. Lúc này, anh là của cô ý, hoàn hảo vẹn cả vong hồn, tuy nhiên ngày mai... ko, có một khi nữa thôi, khi anh cù sườn lưng lên đường, thì anh đang được là 1 trong thằng phản bội, không những với những người phụ nữ phong thanh đang được ngồi trước mặt mày, mà còn phải với chủ yếu bạn dạng thân thuộc anh.

Thời gian giảo tưởng như kéo dãn vô vàn. Cô ngập ngừng thức tỉnh dòng sản phẩm tâm trí của anh:

- Mình về lên đường anh!

Đưa cô về bên trên tuyến đường không xa lạ, lòng anh nhức ham muốn khóc. Lẽ này, phía trên lại là lượt ở đầu cuối anh được cô vòng đeo tay ôm như thế? Rồi ngày mai tiếp tục thế này, anh cũng chưa chắc chắn, tuy nhiên rộng lớn khi này không còn, anh ham muốn níu lưu giữ khoảnh xung khắc này, ham muốn thêm 1 khoảng thời gian rất ngắn mặt mày cô. Cô thưa gì cơ, tuy nhiên anh ko nghe rõ ràng. Phải một khi, anh mới nhất quan sát tôi đã lên đường vượt lên trước ngôi nhà cô...

- Từ ngày mai, em phải ghi nhận tự động che chở cho bản thân mình nhé! – Anh thưa khi bước tuy vậy song mặt mày cô nhập Sảnh căn hộ.

- ...

Một vết căn vặn nhập đôi mắt cô, như thể cô còn ko nắm được những gì anh vừa phải thưa.

- Em nên chịu thương chịu khó thức ăn, thao tác vừa phải thôi, nên lưu giữ sức mạnh, chớ lên đường ngủ muộn, lên đường đàng nên cẩn trọng... – Anh vẫn thưa không ngừng nghỉ.

- Anh...

- Và em cũng chớ lưu giữ anh nữa – hai con mắt anh ánh lên vẻ vô vọng – chắc chắn chớ lưu giữ anh nữa, quên anh lên đường, em nhé!

Cô tưởng ngàng, đứng sững.

- Tại sao? – giọng cô lạc lên đường, như của một người kỳ lạ – Anh đang được thưa gì thế?

- Sự thiệt là... Anh chuẩn bị lấy bà xã. Anh chuẩn bị cưới. Anh là 1 trong thằng phản bội. Em nên quên anh đi! – anh dằn mạnh từng kể từ, như ham muốn xé toang Ⱡồ₦g иgự¢.

- Không! – Cô bất thần phản kháng, tiếng nói sợ hãi và khó chịu cùng với – Anh chớ với đùa mềm như thế!

- Anh nài lỗi...

Cô coi khuôn mặt anh, sững sờ quan sát điều anh thưa. Bao nhiêu thắc mắc cù cuồng, cô cũng ko lưu giữ anh đang được thưa gì, ko lưu giữ cô về thế nào. Chỉ biết, khi cô tỉnh dậy ở nhập khám đa khoa, ánh nhìn lo ngại, xót xa cách của u khiến cho cô gục nhập vai bà khóc òa như 1 đứa trẻ con.

***

Vài tuần sau, cô được tin cậy anh cưới. Vợ anh là 1 trong cô nàng rất đẹp, nghe thưa cũng chính là tè thư con cái ngôi nhà.

Nghe người tao buôn chuyện, cô mỉm cười chua chát với nỗi uất hận trào lên. Cô học tập sinh sống với những ngày đơn độc, học tập sinh sống với nỗi tủi hờn khi nhận ra một cặp tình nhân tay nhập tay, cô tự động vùi bản thân nhập việc làm, học tập, nhằm khoác thời hạn qua quýt lên đường. Cô hài lòng theo dõi mái ấm gia đình tiến hành TP. Sài Gòn với quyết tâm rời xa TP. hà Nội, mang đến gạt bỏ tháng ngày, gạt bỏ những ngóc ngỏng kỷ niệm của 1 thời hoa nắng và nóng.

Dòng người trôi lên đường, thế hệ trôi lên đường, vậy tuy nhiên trái ngược tim cô vẫn khép chặt trước những ngỏ yêu thương. Không ai ở phía trên biết vì như thế sao nụ mỉm cười của một cô nàng trẻ con xuất sắc giang, biến hóa năng động và xinh rất đẹp người TP. hà Nội lại mang về tuyệt hảo về nỗi phiền tái tê cho tới nhường nhịn ấy.

Chỉ bản thân cô hiểu rằng, cô vẫn ko thể trốn chạy trái ngược tim bản thân, cơ mới nhất là điểm hóa học chứa chấp những kỷ niệm nằm trong nỗi nhức dằng dai luôn luôn còn tồn tại...

***

Cũng đang được rộng lớn tư năm... Ông trời khéo an bài xích nhằm ngày trong ngày hôm qua cô tự nhiên hội ngộ anh ở điểm khu đất khách hàng quê người này. Đối diện với anh nhập cuộc hội thảo chiến lược, cô vẫn nghe tim bản thân loàn nhịp trước một ánh nhìn dịu dàng êm ả, với phần chịu đựng đựng, mặc dù chỉ tạm dừng ở cái gật đầu xin chào xã phó khi sếp của cô ý tạm dừng thủ thỉ với anh.

Với tư cơ hội trưởng chống sale, cô miễn chống trả mang đến anh danh tђเếק của tớ, nhằm sáng sủa ni, cô lại nghe giờ đồng hồ anh nhập điện thoại thông minh, êm ấm như thời nay...

3h chiều, một lời nhắn của Từ Huy, thằng bạn khá thân thuộc thời ĐH ngoài TP. hà Nội, rủ cô lên đường tu cafe. Cô lưỡng lự, rồi đưa ra quyết định "Ok". 15' sau, Từ Huy đang được đứng trước cửa ngõ ngôi nhà cô. Cô mỉm cười cười cợt khi Open mang đến bạn:

- Kђเếק, thương hiệu lửa nhỉ? Tôi còn ko sẵn sàng hoàn thành.

- Chuyện! – Từ Huy nheo đôi mắt – Úi chà, công chúa, ko cần thiết sẵn sàng nữa, nường khi nào thì cũng xinh rất đẹp rồi.

- Haha, mèo biểu dương mèo lâu năm đuôi!

- Huy thưa thiệt, Diệp Chi khi nào thì cũng là "kim chi ngọc diệp" tuy nhiên.

Cô liếc Huy một chiếc thiệt sắc, rồi quày trái ngược quăng quật vào trong nhà, mang đến Huy theo dõi sau. Từ Huy coi cô, ngơ ngẩn, xao xuyến.

Anh đang được thì thầm yêu thương cô kể từ những ngày còn là một cậu SV nhút nhát, không đủ can đảm tỏ bày, đắng lòng coi cô lên đường yêu thương người không giống vẫn nên nỗ lực trầm trồ là kẻ chúng ta đảm bảo chất lượng, nhằm rồi sau ngày đảm bảo chất lượng nghiệp, anh lẳng lặng nhập phía trên, hy vọng gạt bỏ côn trùng tình đơn phương. Nhưng sự xuất hiện nay vô tình của Diệp Chi một lần tiếp nữa khiến cho anh chao hòn đảo, thực hiện sinh sống lại những tình thương, ước mong tuy nhiên anh ham muốn chứa chấp ỉm thiệt sâu sắc trong tâm địa.

Không biết chuyện gì đang được xảy cho tới với cô, tuy nhiên hai con mắt của cô ý cứ đem nỗi phiền thực hiện anh se Fe. Đang mê mải suy tư, anh đang được thấy cô bước ra bên ngoài, tươi tắn với chiếc quần jean và áo thun, làn tóc lâu năm được buộc cao giản dị. Anh nhận xét:

- Trông Chi vẫn hắn như thời SV. Ai tuy nhiên ngờ phía trên đang được là 1 trong bà sếp nhỉ?

- Thôi chúng ta già nua ơi, lên đường với Huy tôi vừa mới được tự do thế này, nhằm tôi đương nhiên được không?

- Thì Chi cứ đương nhiên, tuy nhiên thêm thắt chủ yếu nhé, Huy ko già nua đâu nhé.

- Ok. Thế thì bản thân tôi già nua. Giờ lên đường không?

Xem thêm: nhặt được con trai hờ trong đống rác

- Đi chứ. Lên xe cộ lên đường.

Diệp Chi lý tưởng với quán nước khá dân dã, yên ổn tĩnh tức thì trong tâm địa thành thị, nhường nhịn như ngăn cách hẳn với cái tiếng ồn của mảnh đất nền sôi động này. Nó thực hiện cô chợt lưu giữ về TP. hà Nội... Hình như mùa này, TP. hà Nội đang được chính thức phảng phất hương thơm hoa sữa...

***

Ngày... mon... năm...

Gặp lại em trọn vẹn vô tình sau những ngày lâu năm vắng vẻ bóng, trái ngược tim anh lại tăng trào nỗi thương nhớ domain authority diết. Diệp Chi ơi, em với biết sự xa cách cơ hội của em khiến cho lòng anh tan nát nhừ cho tới thế này không? Mà, cũng nên thôi, anh làm thế nào dám yên cầu ở em một điều gì hơn thế nữa, khi anh là người cù sườn lưng lại với thương yêu của bọn chúng bản thân.

Nghe tiếng nói thiếu nhi nhẹ nhõm tuy nhiên thờ ơ cho tới lạnh lẽo lùng, anh càng thấy tội lỗi bản thân ông chồng hóa học. Anh ham muốn thưa với em bao điều, ham muốn thấy lại nụ mỉm cười rực rỡ của em, coi nhìn khuôn mặt em bừng sáng sủa, thơm lên cái trán ngang bướng, cái mũi hếch và cả song môi hoặc giận dỗi của em...tuy nhiên anh lại ngàn lượt không đủ can đảm.

Một thằng nam nhi đang được phản bội em thì vì như thế nguyên do gì rồi cũng không tồn tại tư cơ hội ấy nên ko em?

Cuốn nhật ký thương yêu của tao phía trên, anh vẫn lưu giữ gìn thận trọng, chỉ mất bản thân anh ghi tiếp những dòng sản phẩm chữ mến yêu mang đến em, và chỉ bản thân em.

Cuộc hôn nhân gia đình nghĩa nặng trĩu rộng lớn tình ko nhốt được một tâm trạng sôi sục yêu thương em. Anh đang được nỗ lực, nỗ lực thật nhiều nhằm thực hiện một người nam nhi với trách móc nhiệm, một người ông chồng vẹn toàn với bà xã cho tới giờ khắc ở đầu cuối của cô ý ấy, tuy nhiên anh quá nhận với bạn dạng thân thuộc là bản thân thất bại, vì như thế anh ko thể quên em.

Gấp cuốn nhật ký lại, Nguyên ngó ௱ôЛƓ lung ra bên ngoài hành lang cửa số, anh như nhận ra cảnh tượng của rộng lớn tư năm về trước, vào trong 1 ngày tuy nhiên người phụ nữ gần như là quỳ xuống nhằm cầu nài anh:

- Chỉ với con cháu mới nhất chung được nó thôi – bà Trâm coi anh, cầu xin vỉ – Kiều Linh nó yêu thương con cháu kể từ lâu rồi tuy nhiên.

- ...

- Nó... cần phải có nghị lực nhằm chiến tranh với bị bệnh – đôi mắt bà hoe đỏ gay – tuy nhiên giờ này lại buông xuôi toàn bộ... bác bỏ nài con cháu... hãy chung bác bỏ kéo nó lên...

Hình hình ảnh cô bé bỏng tuy nhiên anh coi như em gái kể từ nhỏ hiện thị lên khiến cho anh động lòng. Anh gật đầu, trấn an người u đang được khổ đau và tuyệt vọng:

- Vâng, nài bác bỏ chớ vượt lên trước bi lụy, con cháu tiếp tục nỗ lực thuyết phục em Linh. Mọi chuyện tiếp tục ổn định tuy nhiên bác!

Anh trước đó chưa từng hối hận hận về lời nói cơ, càng trước đó chưa từng hối hận hận khi dành riêng một thời hạn lâu năm ở mặt mày che chở Kiều Linh, thực hiện cô mừng, chung cô đạt thêm sức khỏe đối mặt với những mùa chữa trị căn ung thư phổi tai quái ác, mang đến tận đến thời điểm cô ko thể chống đỡ thêm thắt được nữa...

Nguyên tưởng chừng sẽ không còn khi nào hội ngộ Diệp Chi nữa, tưởng chừng cô đang được yên ổn mừng với cái giá buốt mái ấm gia đình ở phương Nam êm ấm. Ấy thế tuy nhiên, trái ngược khu đất tròn trặn, một chuyến công tác làm việc ở TP. Sài Gòn đang được mang đến anh một lần tiếp nữa đối lập với cô, chỉ không giống, hai con mắt cô đang được không thể trong xanh như nắng và nóng, tuy nhiên nhuốm màu sắc u uẩn, cô độc...

Đôi đôi mắt ấy ám ảnh anh, khiến cho anh nhức lòng, và lại thực hiện bùng lên nhập anh một thương yêu còn âm ỉ... Anh do dự tự động căn vặn, nếu như tâm sự từng chuyện, liệu cô rất có thể quay về mặt mày anh thêm 1 lần tiếp nữa không?

***

Trở về TP. hà Nội nhập những ngày thời điểm cuối năm sống động, nhằm lại sau sườn lưng giờ đồng hồ thở lâu năm buồn buồn phiền và lời nói nửa đùa nửa thiệt của Từ Huy: "Về TP. hà Nội nghịch ngợm ngán thì nhập lại phía trên nhé, Huy và TP. Sài Gòn khi nào thì cũng sẵn sàng đón Chi hết!", cô coi chúng ta, cảm động: "Ở lại mạnh khỏe mạnh nhé, chúng ta tốt! Cảm ơn vì như thế khi nào thì cũng ở mặt mày Chi. Mong Huy sớm nhìn thấy niềm hạnh phúc mang đến riêng biệt bản thân."

Từ Huy thì thầm thì khi cô nhập thực hiện giấy tờ thủ tục kiểm tra in: "Nhất ấn định nên niềm hạnh phúc, Diệp Chi nhé!"...

Diệp Chi thả bản thân nhập cái lạnh lẽo của xứ Bắc với những bước đi thư thả khan hiếm với nhập dòng sản phẩm người quay quồng. Cô miên man tâm trí về buổi hứa hẹn kỳ kỳ lạ với những người phụ nữ giới thương hiệu Trâm.

Trong không khí yên ổn tĩnh của cafe Trịnh, cô ngồi lặng lên đường nghe từng điều bà thưa, về nguyên do bà tìm về cô. Mắt cô nhòa lên đường khi mẩu truyện còn ko kết đôn đốc. Bà trả mang đến cô một bức thư, đường nét chữ nghiêng nghiêng mượt mại:

"Gửi chị Diệp Chi.

Hà Nội, ngày... mon... năm...

Chị Diệp Chi thân thuộc mến,

Khi chị chũm bên trên tay lá thư này thì em đang được không thể bên trên đời này nữa. Em ham muốn một lượt cho tới trước mặt mày chị nhằm tạ tội, tuy nhiên em không đủ can đảm chị Chi à... Xin chị hãy hiểu mang đến em...

Em là Kiều Linh, là kẻ tuy nhiên anh Nguyên đang được lấy, tuy nhiên ko và ko khi nào là kẻ anh ấy yêu thương cả. Anh ấy vẫn vậy, chỉ coi em như 1 đứa em gái thôi... Em biết điều này. Em cũng biết anh ấy yêu thương chị, mãi mãi chỉ mất chị... Nhưng em vẫn đành lòng "đánh cắp" anh ấy kể từ chị, em thiệt nhỏ nhen, xấu xí, ích kỷ với nên ko hả chị?

Chị cứ mắng em lên đường, tuy nhiên chớ giẫn dữ em, chớ giẫn dữ anh Nguyên tuy nhiên tội nghiệp chị ơi! Nếu em ko bệnh dịch, anh Nguyên sẽ không còn cho tới mặt mày em như vậy. Nhưng anh ấy vượt lên trước đảm bảo chất lượng lại khiến cho em càng cảm nhận thấy bản thân chẳng rời khỏi gì. Em đang được tước đoạt đoạt của anh ấy ấy sự tự tại, niềm sung sướng được ở mặt mày người anh ấy yêu thương.

Nhiều lượt em ghen ghét ganh với chị lắm, khi tuy nhiên anh ấy vô thức nói đến chị với cùng 1 ánh nhìn đắm say và niềm hạnh phúc ko thể lấp ỉm. Những khi ấy, em hiểu rất rõ ràng ràng rằng nên trả anh ấy về với chị. Nhưng em lại vượt lên trước yếu đuối nhát và yếu ớt. Em ko đầy đủ mạnh mẽ nhằm rời xa anh. Thế là em vẫn nối tiếp tự động lừa bịp bợm bản thân...

(...)

Em nài chị hãy bỏ qua mang đến em, chớ trách móc anh Nguyên nữa. Tất cả lỗi là vì em. Chị hãy quay trở lại mặt mày anh ấy, chị nhé! Chỉ với ở mặt mày chị, anh Nguyên mới nhất thực là bản thân. Tại điểm xa cách xôi nhất, em vẫn tiếp tục cầu chúc mang đến anh chị được niềm hạnh phúc...

Em

K.L."

Diệp Chi coi nhập bức thư, từng giọt nước đôi mắt lăn lóc lâu năm. Nét 乃út run rẩy rẩy trong mỗi dòng sản phẩm cuối, như giờ đồng hồ nấc nghẹn ngào của cô nàng trẻ con. Cô bắt lấy đôi bàn tay của bà Trâm, siết chặt. Bà nén xúc động, kể từ tốn:

- Bác nài lỗi, vì như thế bác bỏ tuy nhiên nhị đứa phân tách rẽ bao năm...

- Bác chớ thưa thế ạ – cô yên ủi – chuyện ko đành tuy nhiên bác!

- Ừ, em Linh nó vắn số... – bà thở lâu năm – nếu như con cháu còn mến yêu thằng Nguyên, con cháu về với nó lên đường. Bác đi kiếm con cháu bao nhiêu trong năm này ko nên chỉ vì như thế di nguyện của em Linh, tuy nhiên thực lòng hy vọng Nguyên nó được sum vầy với con cháu. Nó là 1 trong đứa nam nhi đảm bảo chất lượng con cháu à!

Một lời nhắn cho tới kéo cô ngoài dòng sản phẩm hồi ức, trong những lúc bước đi trả cô vào trong 1 con cái ngõ vô cùng thân quen, điểm với quán nhỏ romantic tuy nhiên lượt thứ nhất cô và Nguyên trao điều yêu thương. Số của anh ấy.

"Em đang khiến gì? Hôm ni TP. hà Nội lạnh lẽo. Cuối năm, Yesterday vắng vẻ lắm...". Cô ko nhắn lại, bước nhanh chóng rộng lớn nhập quán. Anh ngồi 1 mình, lặng lẽ, như đang được hòa lộn với quang cảnh yên ổn tĩnh xung xung quanh.

- Em! – Anh sững người, ánh nhìn bừng sáng sủa những tia mến yêu, trìu mến – Em thiệt sao?

- Vâng... – cô chớp đôi mắt, ỉm lên đường sự xúc động và hồi hộp – em cho tới rồi.

Anh kéo ghế, vẫn coi cô để ý, như thể kinh hồn chỉ chớp đôi mắt thôi, cô tiếp tục lại mất tích tức thì trước đôi mắt anh. Cô nhẹ dịu ngồi xuống. Hai người tĩnh mịch cho tới khi một ly cafe sữa được đưa ra mang đến cô.

- Em biết từng chuyện rồi. – cô hắng giọng.

- Em biết... Chuyện gì cơ?

- Uhm, bác bỏ Trâm nhập TP. Sài Gòn gặp gỡ em, bác bỏ ấy đang được kể mang đến em nghe.

Anh sửng nóng bức.

- Anh xấu xa lắm, anh đang được vươn lên là em trở nên người xấu xa rơi rụng rồi!

- Anh... anh nài lỗi. Anh...

- Nhưng em ko trách móc anh nữa. – giọng cô nhỏ lên đường – em về phía trên, nhằm thưa với anh, bản thân tiếp tục yêu thương nhau thêm nữa nhé!

Xem thêm: chỉ túy kim mê

Nguyên giang rộng lớn vòng đeo tay mang đến cô ùa nhập lòng bản thân, một nụ thơm lâu năm và ngọt ngào của những ước mong kể từ từng nào năm cuốn chúng ta lại cùng nhau, tương đối thở nằm trong hòa cộng đồng nhịp trở nên song trái ngược tim niềm hạnh phúc. Anh hít hà hương thơm thơm ngát nhẹ nhàng bên trên làn tóc và bên trên domain authority thịt cô. Đã bao lâu rồi, anh vẫn mơ được ôm cô thiệt chặt như vậy này... Anh khẽ đặt điều môi lên làn tóc lâu năm của cô ý, thì thầm thì:

- Anh sẽ không còn khi nào nhằm rơi rụng em nữa! Cảm ơn em đang được về lại mặt mày anh, mang đến anh với thời cơ được yêu thương em thêm nữa... và yêu thương em rộng lớn vô cùng nhiều!

[Nguồn: truyenngan]