tường vy khống

Do được Kỷ Lâm Thâm điều trị đúng lúc nên chỗ bị thương mắt cá chân chân ko nguy hiểm.

Sau một hồi chườm lạnh lẽo, lần đau ở mắt cá chân chân nhẹ nhõm cút thật nhiều. Sáng sớm ngày sau thức dậy, không hề sưng đỏ au nữa, động đậy cũng ko đau thường xuyên.

Bạn đang xem: tường vy khống

Cô hạnh phúc nhảy thoát ra khỏi chóng, chạy thoát ra khỏi chống.

Quên lần đau nhanh gọn lẹ, cô chính thức sở hữu ý tưởng phát minh về những hoa lá vô sảnh.

Khi Ôn Noãn bước thoát ra khỏi cổng biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang, thông thoáng trông thấy bóng hình của Kỷ Lâm Thâm.

Hôm ni là vào buổi tối cuối tuần, anh nằm trong u ở cổng sảnh rộng lớn, thực hiện giàn hoa rau xanh muống.

Anh cắm những thanh tre vô khu đất, khoảng cách đều nhau, cố định và thắt chặt bọn chúng tự chạc câu. Mẹ Kỷ lấy những loài cây thoát ra khỏi chậu gốc, nhằm chúng nó vào phân đủ chất, sẵn sàng ghép ghép.

Ôn Noãn bước cho tới, u Kỷ ngửng đầu lên trước, lịch thiệp mỉm mỉm cười với cô.

Cô nảy đi ra một ý suy nghĩ mới nhất. Cô biết nếu như ngỏ mồm đòi hỏi anh fake cô cút, anh chắc chắn tiếp tục phủ nhận,nên..

"Dì."

Cô ko biết thương hiệu người hùn việc vô ngôi nhà, nên gọi lễ phép tắc.

Nhưng xưng hô này khiến cho u Kỷ sửng nóng bức, Kỷ Lâm Thâm ngửng đầu lên nom cô.

Ôn Noãn đứng trước mặt mũi nhì người bọn họ, cỗ dáng vẻ ngoan ngoãn ngoãn.

"Con mong muốn một đóa tường vy, con cái cút hái được không?"

Cô nhận ra anh đang được híp đôi mắt.

Mẹ Kỷ nom cô, rồi quay trở về nom nam nhi bản thân, tâm trí một chút ít rồi trình bày với anh "A Thâm, ở đằng bại liệt bùn nhẵn lắm, fake cô Ôn cút nằm trong."

Kỷ Lâm Thâm ko động đậy, tuy nhiên ko ngỏ mồm kể từ chối. Anh bịa thanh tre vô tay xuống, vùng dậy, ko thì thầm với Ôn Noãn, chỉ liếc cô một chiếc, xoay người trở về phía sảnh sau.

Ôn Noãn hạnh phúc tuân theo.

Anh tiến thủ lên một bước, Ôn Noãn nhanh gọn lẹ theo dõi hâu phương, dữ thế chủ động bắt chuyện với anh: "Lần này em cút giầy bệt."

Anh khẽ xoay đầu lại, nom vô chân cô. Lần này chính thiệt là song đế tự.

Thấy anh ngửng đầu nom, vẻ mặt mũi cô vô cùng phấn khích, trong tâm sở hữu chút kiêu hãnh, giống như là đang trình bày em tiếp tục tiến thủ cỗ rồi, mau tán tụng em cút.

Mặc cho dù anh ko biết sở hữu gì tuy nhiên kiêu hãnh.

Hơn nữa vẫn chính là white color.

Anh xoay đầu ko đáp lại cô, vô đôi mắt không tồn tại gì tán tụng ngợi.

Ôn Noãn bĩu môi, ko sung sướng lắm.

Từ ý kiến của anh ấy, có vẻ như như anh ko lý tưởng với bất kể điều gì về cô, tất cả cô thực hiện đều sai cả.

Nhưng ko cút bao lâu, Ôn Noãn nhìn thấy anh chính.

Cô thực sự ko tiến thủ cỗ, gót giầy thì chính rồi, tuy nhiên lại sai color. điều đặc biệt là white color, chẳng bao nhiêu chốc song giầy của cô ý bị không sạch. Đôi giầy white bị bám bùn, toàn cỗ phần bên trên bị nhuộm trở thành một vòng tròn trặn gray clolor sẫm.

Cô ko thể ra đi rộng lớn.

"Giày của em bị không sạch rồi..." cô thì thì thầm trình bày với anh.

Kỷ Lâm Thâm ngừng bước, xoay đầu liếc nom song giầy cô.

"Quay trở về?" Anh chất vấn.

Ôn Noãn đứng ở điểm bại liệt ko động đậy, thiệt lâu sau mới nhất lầm bầm nói: "Nhưng giầy của em không sạch, có khả năng sẽ bị u mắng..."

Hai người đứng đương đầu cùng nhau tiếp sau đó là khoảng chừng lặng nhiều năm.

Cơn dông tố phảng phất qua loa thổi sương bên trên lá, đem theo dõi cả hương thơm khu đất.

Tiếng nước phun tung tóe.

Kỷ Lâm Thâm ko biết vì sao, anh mong muốn hùn cô tiến công giầy.

Rõ ràng là lỗi của cô ý. Nhưng đợt này người nhận lỗi cũng chính là anh.

Ôn Noãn ngồi bên trên ghế chao, sau khoản thời gian tháo dỡ giầy đi ra, nhì chân cô đung fake bên trên ko. Thỉnh phảng phất dịch rời khung hình, cái ghế chao rung lắc qua loa rung lắc lại.

Bàn chân của cô ý nhỏ, mu cẳng chân white nõn, đôi bàn tay nhích cho tới nhích lui

Nhìn những chạc leo dằng dịt bên trên đỉnh ghế chao, nom khung trời, xanh rớt vượt lên trên cút...

Kỷ Lâm Thâm đứng cạnh hồ nước nước, cúi xuống người sử dụng bàn chải chà giầy.

Đôi giầy này vô cùng vướng, anh ko chải mạnh tuy nhiên chỉ người sử dụng lông bàn chải tiến công nhảy lớp khu đất bám bên trên bại liệt, tiếp sau đó cẩn trọng cọ sạch sẽ tự nước.

Mười lăm phút sau, song giầy bị ném trước mặt mũi cô.

"Được rồi."

Ôn Noãn nom biểu tình vô cảm của anh ấy, không tồn tại dịch rời. Hai tay vẫn bịa bên trên chạc cái ghế chao, chân vẫn giơ lên ​​trên ko.

"Sạch tiếp tục rồi." Anh lại cau ngươi trình bày, nhận định rằng vị tè thư này ghét bỏ anh chải ko cẩn trọng.

"Nhưng tuy nhiên..." Ôn Noãn nhẹ nhõm tiếng nói, "Em ko thể giẫm cho tới mặt mũi khu đất, em ko đem được."

Vừa trình bày, cô một vừa hai phải fake chân lên thực hiện mang lại anh coi.

Anh đứng sát bên, ko trình bày điều này, chỉ nom xuống chân cô.

Thở nhiều năm bất lực, anh ngồi xổm xuống, nhặt một cái giầy, sử dụng tay bại liệt bắt lấy mắt cá chân chân của cô ý đem vô. Động tác sở hữu chút thô bạo, Ôn Noãn ngay tắp lự kêu lên "Anh thực hiện nhức chân em".

Anh tạm dừng, tiếp sau đó nhẹ dịu đem vô mang lại cô.

Sau Lúc cô đem xong xuôi, anh không đỡ bệnh cô xuống, vùng dậy tiếp cận bể cọ chính thức cọ tay. Như là ghét bỏ vứt vấp vô chân cô, ko đợi được một giây.

Ôn Noãn hô lên, "Cảm ơn anh. Đúng rồi, em còn không biết thương hiệu anh đâu."

Anh tắt vòi vĩnh, con quay mặt mũi về phía cô. Sắc mặt mũi như cũ thong thả nhạt nhẽo, cũng không thích gặp mặt kết các bạn với cô

Sau một khi tĩnh mịch, anh ngỏ mồm, thay cho vấn đáp thắc mắc của cô ý, anh lại hỏi: "Cô mong muốn một đoá tường vy sao?"

——

Thời gian trá trôi qua loa thiệt nhanh chóng, một tuần sau là sinh nhật của Ôn Noãn.

Gia đình tiếp tục mướn người tổ chức triển khai tiệc phổ biến ở địa hạt nhằm tổ chức triển khai tiệc mừng mang lại đứa đàn bà trân bảo.

Hơn 50 nhân viên cấp dưới đi ra vô, vớ nhảy xuôi ngược cả buổi sáng sớm, trang trí lại toàn cỗ tòa nhà. Trong sảnh trải thảm nhung mới nhất, lụa color hồng và bóng cất cánh mọi nơi, đầy đủ loại loại tô điểm phái đẹp tính.

Ôn Noãn đem cái váy white tự vải vóc lụa, tóc búi cao, bên trên đầu team một cái băng đô color bạch kim, như nàng tiểu thư nhỏ.

Trước sư ni tiếp tục luôn luôn như thế.

Ngày bại liệt sở hữu thật nhiều các bạn, toàn bộ đều là bằng hữu, bàn sinh hoạt công cộng lớp.

Sau Lúc quý khách sung sướng đùa tiếng ồn ào, bọn họ cho tới phòng nghỉ của Ôn Noãn bên trên tầng nhì nhằm coi cô ngỏ đá quý.

Những phần quà tiếp tục hóa học trở thành đụn, Ôn Noãn ngồi bên trên thảm, lấy từng vỏ hộp đá quý một rồi ngỏ đi ra.

Những người sót lại vây xung quanh cô.

Ôn Noãn quay đầu sang một bên bất giác nhìn thấy bóng đứa ở cửa ngõ.

Xem thêm: phó thức tắc

Là Kỷ Lâm Thâm.

Chàng thanh niên gầy nhom gò, kiêu ngạo bại liệt.

Cô vô cùng kinh ngạc, ko ngờ anh lại cho tới trên đây, anh ko lúc nào dữ thế chủ động vô biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang. Ngay kể từ lần thứ nhất, anh luôn luôn ở vô sảnh.

Ngoại trừ một đợt bại liệt.

Mọi người xung xung quanh dần dần nhằm ý cho tới khuôn mặt mũi rất đẹp trai của anh ấy, sở hữu bao nhiêu cô nàng nom chằm chằm vô anh.

Ôn Noãn vùng dậy tiếp cận, đứng ở trước mặt mũi anh. Vừa tấp tểnh chất vấn anh sở hữu chuyện gì, thì thấy anh cố gắng đóa hoa bên trên tay.

Hoa tường vy.

Những cánh hoa color hồng nhạt nhẽo xếp trở thành từng lớp, cành non xanh rớt, phiến lá rũ xuống, như một vừa hai phải mới nhất hạn chế thoát ra khỏi cành.

Anh luôn luôn ko gật đầu việc hái hoa.

Nhưng cô mong muốn nó, chính vì thế anh hái xuống.

Yết hầu anh động vài ba khuôn, gian truân ngỏ mồm "Chúc mừng sinh nhật."

Ôn Noãn hạnh phúc nhận lấy, ngửi một chiếc, thơm sực vượt lên trên. Cô mời mọc anh: "Anh cũng vô đùa nằm trong cút."

Kỷ Lâm Thâm rung lắc đầu, bước ra bên ngoài, ko nhằm đôi mắt cho tới người không giống.

Tính cơ hội của anh ấy từ xưa đến giờ đều như thế, Ôn Noãn cũng hiểu, ko xay anh ở lại.

Chỉ suy nghĩ, lát nữa hạn chế bánh nên ghi nhớ nhờ dì Trương lấy nhì miếng mang lại dì Kỷ và anh

Ôn Noãn bịa hoa vô lọ, trở về thân thiết chống, kế tiếp đùa với chúng ta.

Một chiều tối trôi qua loa thiệt nhanh chóng, mùng tối dần dần tràn vô sườn hành lang cửa số.

Bữa tiệc sinh nhật ra mắt chất lượng tốt rất đẹp, toàn bộ bằng hữu xuất hiện cũng tương đối hạnh phúc.

Đáng lẽ nên là 1 trong những ngày tuyệt vời nhất.

Nhưng cái đồng hồ đeo tay tuy nhiên thân phụ Ôn Noãn mang lại cô tiếp tục thất lạc.

Một cái đồng hồ đeo tay 10 vạn, vô cùng tinh xảo và nhỏ nhỏ nhắn, vòng tròn trặn bao gồm những viên rubi được cẩn xung xung quanh, một viên vàng color hồng ở trung tâm.

Ôn Noãn ko vứt xuống được, tuy nhiên vì thế treo bên trên tay ko tiện nên cô nhằm tạm thời bên trên bàn vô phòng tiếp khách.

Đến phòng nghỉ dò thám cũng ko thấy.

Mọi người trợ giúp đi tìm kiếm, cũng gọi những người dân hùn việc trong nhà. Nhưng nửa giờ trôi qua loa không tồn tại thành quả.

Từ kể từ, quý khách chính thức điềm tĩnh, phân tách năng lực cái đồng hồ đeo tay bặt tăm.

Dần dần dần, như 1 lẽ ngẫu nhiên, đa số tâm trí của quý khách dần dần triệu tập vô người thanh niên bại liệt, là Kỷ Lâm Thâm.

Bởi vì thế vô số những người dân xuất hiện, anh là kẻ có một không hai, thân thiết phận thấp yếu đuối và túng thiếu túng.

Ngay cả phần quà sinh nhật cũng chỉ gửi một đoá hoa.

Vẫn còn tươi tắn hái ở vô vườn.

Có người giành trước một bước, tự động công ty kêu người thực hiện kêu anh đến

Khi Kỷ Lâm Thâm được tiến hành phòng tiếp khách, Ôn Noãn thấy rõ ràng biểu tìnhcủa anh.

Lần thứ nhất sở hữu biểu tình như thế.

Anh cũng ko quan hoài cho tới người không giống, góc nhìn chỉ nom Ôn Noãn, sóng dông tố vô đôi mắt ngày càng đậm.

Anh ko lý giải với bất kể ai xuất hiện ở trên đây, cũng ko biện hộ mang lại phiên bản thân thiết, đứng trơ ​​trọi thân thiết phòng tiếp khách.

Cao trực tiếp, kiêu ngạo..

Không nên là ngờ vực phạm chuẩn bị bị thẩm vấn vì thế vượt lên trên túng thiếu khổ sở.

Ôn Noãn cả buổi ko thì thầm, thậm chí còn còn không tồn tại chất vấn, cô ko biết trình bày thế nào.

Lúc này, một chàng trai vô đám các bạn của cô ý lao đi ra, thực hiện khó khăn dễ dàng anh: "Tôi trình bày, nếu như anh thực sự trộm lấy thì kí thác đi ra trên đây. Không nên Shop chúng tôi ngờ vực anh không có căn cứ. Rất nhiều người xuất hiện, chỉ mất anh......"

Một người chính thức, những người dân sót lại chính thức nhỏ giọng.

"Đúng vậy, ko nên Shop chúng tôi ko mua sắm nổi, ko cần thiết lấy của Tiểu Noãn..."

"Đúng vậy."

Cha u Ôn dẫn người thân trong gia đình cho tới hotel tiếp đãi, không tồn tại người rộng lớn vận hành, nên quý khách liên tục trách cứ cứ, chỉ trích, viện đi ra đầy đủ loại tín hiệu khả ngờ vực.

Vài người thực hiện cũng vây xung quanh, ko thuyết phục cũng ko được, thuyết phục cũng ko xong xuôi.

Một mớ láo lếu độn......

"Tôi ko trộm."

Kỷ Lâm Thâm ở đầu cuối cũng lên giờ đồng hồ.

Chỉ tía kể từ, giọng điệu trầm lắng, giản dị.

Anh khinh thường thông thường những người dân tự động biện minh cho bản thân mình, xoay người trở về phía cửa ngõ. Hơi không giống với cá tính điềm đạm thông thường ngày, vận tốc vô cùng nhanh chóng, ko đánh dấu một giây này.

Những người sót lại đều sửng nóng bức. Có người mong muốn ngăn chặn, tuy nhiên không đủ can đảm trình bày.

Ôn Noãn đứng ở ở vị trí chính giữa phòng tiếp khách, cô nom anh bước thoát ra khỏi cửa ngõ ngôi nhà bọn họ Ôn, tiếp sau đó bóng người rời sảnh, bặt tăm vô mùng tối phía bên ngoài.

Năm phút sau u Kỷ tiếp cận.

Bà một vừa hai phải quay trở lại sau khoản thời gian mua sắm phân tử tương đương kể từ chợ, đặt nó ở sảnh sau. Sau khi nghe đến tin cậy, bà vội vàng cho tới biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang, lo ngại chất vấn chuyện gì xẩy ra.

Sau lúc biết Kỷ Lâm Thâm ra bên ngoài 1 mình, bà vội vàng ra bên ngoài dò thám anh.

Đêm bại liệt ánh trăng lù mù ảo, tuyến đường phía bên ngoài quần thể biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang vô cùng tối.

Ôn Noãn chỉ ghi nhớ ngày bại liệt Lúc cô đang được đứng vô phòng tiếp khách, nghe thấy giờ đồng hồ hét chói tai kể từ ngoài cổng sảnh, tiếp sau đó là giờ đồng hồ lốp xe pháo chạm vấp vô mặt mũi đất

Bước nhanh chóng đi ra cửa ngõ, cô chỉ thấy một con cái mèo thâm đang được vội vã vàng nhảy qua loa cái cây, chim chóc cũng giật thột cất cánh giã loàn.

Cảnh tượng láo lếu loàn.

Điều có một không hai cô ghi nhớ rõ ràng là góc nhìn của anh ấy lúc tới ngôi nhà bọn họ Ôn nhằm lấy loại mang lại u.

Khác hẳn sự trầm lặng, vô sáng sủa trước đó.

Anh tức phẫn uất.

Cô ko lúc nào thấy anh vô tâm lý cường bạo như thế, cũng ko lúc nào thấy anh nom cô Theo phong cách bại liệt.

Ánh đôi mắt như chỉ giành cho cô

Sau bại liệt cô ko lúc nào tái ngộ anh nữa.

Xem thêm: film hay

Hai ngày sau, Lúc Ôn Noãn đến lớp về, thông qua tuyến đường lát đá xanh rớt vô sảnh, trông thấy hoa lá anh tặng cô phía trên mặt mũi khu đất.

Những cánh hoa héo rũ trở thành black color, bám giàn giụa bùn khu đất.

Cô ko ngờ sở hữu một ngày bản thân tiếp tục tương tự như đóa tường vy ấy.