vụng trộm không thể giấu đoàn gia hứa truyện chữ

                                    
                                              

Tại sao bất ngờ lại kéo Tiền Phi ca ca vào?

Nói chuyện một vòng lâu năm, tự nhiên lại cảm nhận thấy Tiền Phi ca ca mưu trí.

Bạn đang xem: vụng trộm không thể giấu đoàn gia hứa truyện chữ

Tang Trĩ trọn vẹn ko đoán rời khỏi ý vật dụng của Đoàn Gia Hứa, chỉ rất có thể phụ họa gật đầu theo đuổi. Cô trầm tạo nên nhảy điện thoại thông minh lên, hé Wechat mò mẫm thương hiệu Tiền Phi.

Muốn chất vấn coi rốt cuộc với chuyện gì, lại cảm nhận thấy bản thân lâu ko liên hệ với anh ấy, giờ liên hệ dòng sản phẩm trước tiên mong muốn chất vấn lại là chuyện này, ngay tắp lự cảm nhận thấy bí ẩn. Và lại anh tao và Đoàn Gia Hứa mối quan hệ rất tuyệt, đoán chừng sẽ không còn đơn giản dễ dàng rằng mang lại cô biết.

Tang Trĩ đưa ra quyết định tự động lực cánh sinh, nỗ lực tự động links bao nhiêu câu anh vẫn chất vấn nhằm mò mẫm rời khỏi sự logic nhập cơ.

Cô tâm lý một hồi. Thật ko thấy với gì tương quan. Bất quá…

Tang Trĩ đùng một phát kịp phản xạ một việc: TẠI SAO CÔ LẠI NGOAN NGOÃN TRẢ LỜI CÂU HỎI CỦA ANH???

Cô tựa như là tù nhập buổi thẩm vấn ngoan ngoãn ngoãn khai không còn. 

Vấn đề này tựa như là không tồn tại một xu mối quan hệ nào là với anh. Sao cô lại bô bô vấn đáp không còn vậy, cô rất có thể thẳng lạng lẽ ko rằng gì, anh cũng không tồn tại giải pháp tra ra?

Ý thức được vừa phải rồi bản thân quả tình với điểm ngu si, Tang Trĩ buồn buồn thở hắt rời khỏi. Cô luôn luôn cảm nhận thấy tôi vừa sập bẫy, uất ức ko cơ hội nào là vạc tiết chỉ rất có thể kìm nén.

Sau một tự khắc, Đoàn Gia Hứa lơ đãng nói: “Tại sao lại thích?”

Tang Trĩ ghé nguồn vào hành lang cửa số xe pháo, ko thèm nom anh. Đợi nửa ngày ko thấy cô vấn đáp, có lẽ rằng phát hiện được cô ko mừng rỡ, Đoàn Gia Hứa ko nối tiếp vấn đề này nữa, điềm tĩnh nói: “Cũng ko cần người quen thuộc biết từ xưa, với lúc nào không được bất ngờ không?”

Tang Trĩ rắn rỏi nói: “Không hề.”

Xem thêm: chỉ túy kim mê

Đoàn Gia Hứa: “Nếu như không thích ngây người thì rất có thể tâm sự với anh.”

Tang Trĩ: “Nha.”

Đoàn Gia Hứa quét tước ánh nhìn qua loa cô một ít, hỏi: “Sao bất ngờ không nhiều rằng thế?”

“Không cần.” Tang Trĩ nom đèn lối phía bên ngoài, nghẹn nửa ngày, ở đầu cuối ko nhịn được nữa nói: “Còn với, ko cần em nhằm ý đâu, tuy nhiên mong muốn nhắc nhở anh một ít. Anh rất có thể ko lưu ý đâu, tuy nhiên thời điểm ngày hôm nay anh nhiều tiếng lắm.”

“Ừm?”

“Em thiệt sự không tồn tại chủ ý gì đâu.” Tang Trĩ xụ mặt mày, tận tuỵ tái diễn lần tiếp nữa, “Anh mong muốn nối tiếp chủ thể này thì tùy, đơn giản em mong muốn nhắc anh một ít.”

“…” Đoàn Gia Hứa mỉm cười, “Anh rằng nhiều lắm à?”

“Ừm.”

Đoàn Gia Hứa nhã nhặn thỉnh giáo: “Thế nào là tuy nhiên nhiều?”

Xem thêm: kỹ năng tranh sủng

Cả phần đường này, Tang Trĩ bị anh chất vấn bao nhiêu trăm thắc mắc. Cô khá tổn thất kiên trì, tự nhiên xoay đầu nói: “Anh rất có thể chớ rằng bao nhiêu câu nghi kị vấn nhiều vì vậy được không?”

Đoàn Gia Hứa nhíu ngươi, vô thức nói: “Vì sao_”

Tang Trĩ nom anh chằm chằm, rõ nét vẫn mong muốn gắt.