vụng trộm không thể giấu truyện chữ

Có một thời hạn Tang Trĩ ngủ ko được sâu sắc, tuy nhiên tối trong ngày hôm qua chuyển động kịch liệt, lại mệt rũ rời nên là giấc mộng này của Tang Trĩ đập lệ yên giấc, cho tới Lúc tình lại cũng ko biết vẫn chính là bao nhiêu giờ. Vì ngủ quá lâu, nên những khi tỉnh lại trí tuệ cô với điểm chậm rãi. Nhất thời nghĩ về được gì, cũng không thích động che, cô cứ ở như thế sững sờ một khi, cho tới Lúc từ từ lấy lại ý thức, nghiêng người coi đồng hồ thời trang báo thức đặt tại tủ đầu nệm. Đã rộng lớn 12h trưa.

Ánh đôi mắt bay lướt qua chuyện khuông hình bịa ở bên cạnh. Tang Trĩ cẩn trọng bịa này lại tức thì ngắn ngủn.

Bạn đang xem: vụng trộm không thể giấu truyện chữ

Trong khuông hình họa là hình hình họa cô lúc còn nhỏ, nom một vừa hai phải non nớt, lại dễ thương và đáng yêu. Cô ngừng lại, sử dụng ngón tay vuốt ve sầu khuôn mặt mày anh, lại đùng một phát ghi nhớ cho tới trận hoan ái tối qua chuyện.

Mặt cô chợt giá buốt bừng lại úp khuông hình họa xuống.

Khi cơ ko nhằm ý lắm, giờ đây ghi nhớ lại, cảm nhận thấy càng che lấp liếm càng lộ liễu.

Lại nom tấm hình họa bao nhiêu giây, Tang Trĩ nhỏ giọng thì thầm thì: “Không thể thay đổi một tấm hình họa không giống đẹp lung linh hơn sao?”

Tang Trĩ mỉm cười cợt, ngồi trực tiếp dậy, chăn mỏng manh theo đuổi động đậy của cô ấy lờ lững rãi trượt xuống.

Cô thuận thế nom xuống, xem xét thấy bản thân đang khoác trên người một cái áo co dãn rộng lớn thùng thình, bên trên người mọi nơi đều là dấu tích kịch liệt trong ngày hôm qua. Tang Trĩ thời điểm hiện tại mới nhất phân phát sinh ra bản thân đang khoác trên người áo của Đoàn Gia Hứa, nhưng mà cũng chỉ gọi là quấn vô mang lại với, còn khuôn mẫu gì rồi cũng ko đem.

Đau đớn trong ngày hôm qua vẫn nâng vô số.

Tang Trĩ xuống nệm, cũng ko thấy không dễ chịu, đơn thuần đi đi lại lại khá trở ngại. Chiếc áo này cô đem xa lạ, cảm nhận thấy khá hồi hộp, chỉ mong muốn về chống thay đổi một cỗ ăn mặc quần áo không giống.

Chưa kịp tiếp cận trước cửa ngõ, Đoàn Gia Hứa vẫn đẩy cửa ngõ phi vào. Thấy cỗ dạng Tang Trĩ thời điểm hiện tại, đuôi lông mi hắn khá nhíu. Từ bên trên xuống bên dưới lờ lững rãi nom cô một lượt, tiếp sau đó nằm trong cô đương đầu.

Thấy anh, Tang Trĩ lại ghi nhớ cho tới việc trong ngày hôm qua.

Không hiểu sao nhì má giá buốt ran.

Lúc này cô cũng ko biết sử dụng biểu cảm này nhằm rỉ tai với anh.

Tang Trĩ xoay mặt mày, dữ thế chủ động nói: “Anh ko nên đi làm việc à?”

Đoàn Gia Hứa: “Hôm ni anh xin xỏ ngủ.”

Tang Trĩ lấy tay ôm siết lấy má, gật đầu nói: “Em chuồn tắm.”

Anh khẽ gật đầu, góc nhìn vẫn dán bên trên người cô. Anh vẫn đứng ở cửa ngõ, ko hề với ý nhường nhịn lối, thấy cô tiếp cận thì cúi xuống như mong muốn hít cô.

Tang Trĩ tức khắc che miệng: “Người tớ ko tiến công răng.”

Đoàn Gia Hứa cười cợt nhẹ nhõm, hít lên mu bàn tay cô. Ánh đôi mắt lướt xuống, nom người xem cô ko ở đâu ko ghi lại lốt hít của anh ý, anh đem tay vuốt ve sầu khuôn mặt mày nhỏ nhắn của cô ấy nói: “Nhìn vẫn thấy nhức lòng.”

Tang Trĩ ko kịp phản ứng: “Dạ?”

Hắn như thể đang được trấn an, một chút ít xấu xa hổ cũng ko có: “Lần sau anh tiếp tục nhẹ dịu rộng lớn.”

Tang Trĩ về chống thay cho ăn mặc quần áo, tiện thể vào trong nhà dọn dẹp tiến công răng, tắm. Nghĩ cho tới động tác Lúc nãy của Đoàn Gia Hứa, cô chợt tạm dừng, húp một ngụm nước, xúc mồm, nhả bọt đi ra.

Lần sau anh tiếp tục nhẹ dịu rộng lớn.

Lần sau.

Hiện bên trên chủ yếu phiên bản thân thích cô còn không hiểu nhiều nổi, trong ngày hôm qua rốt cuộc tôi đã lấy can đảm và mạnh mẽ ở đâu nhằm nói: “Em ko phát biểu là ko được.”. tình cờ dưng cảm nhận thấy xấu xa hổ bị tiêu diệt chuồn.

Trong đầu vô số hình hình họa trong ngày hôm qua cứ không ngừng nghỉ tua qua chuyện tua lại. Nhớ cho tới Tang Diên từng mặt mày ko thay đổi căn vặn cô: “Cô nương rất có thể ý tứ một chút ít được không?”

Cho nên, ở trước mặt mày người không giống cô biểu lộ rõ rệt vậy ư?

Tang Trĩ mấp máy môi, cúi đầu tắm.

Được rồi, mặc dù sao hắn đã và đang biết không còn.

Bỗng dưng Tang Trĩ mơ hồ nước ghi nhớ cho tới cỗ dáng vẻ động tình thiên kiều bách mị của Đoàn Gia Hứa tối tương hỗ liên tưởng cho tới lời nói “Đã 25 tuổi hạc nhưng mà vẫn là 1 trong xử phái mạnh, đáp ứng là đặc biệt biến hóa thái” của chúng ta nằm trong chống.

“...”

Mặc mặc dù thực sự với một chút ít.

Nhưng biến hóa thái thiệt đi ra cũng ko cho tới nỗi.

Tang Trĩ thoát khỏi chống.

Đoàn Gia Hứa đang được đứng cạnh bàn ăn, lãnh đạm múc cháo. Anhvẫn còn đem thiết bị ngủ, nom qua chuyện không phải như là một vừa hai phải ra đi ngoài về. Cúc áo ko vận chuyển không còn, ăn mặc quần áo thong thả, mù mờ phát hiện ra dấu tích cô nhằm lại trong ngày hôm qua bên trên thân thích thể anh.

Cô tĩnh lặng tịch thu tầm đôi mắt.

“Tới ăn chút gì chuồn.” Đoàn Gia Hứa giương đôi mắt, “Đừng nhằm đói.”

Tang Trĩ ngồi xuống ghế, thuận mồm hỏi: “Anh dậy lúc nào thế?”

Đoàn Gia Hứa đem chén bát cháo mang lại cô: “Dậy sớm rộng lớn em một chút ít.”

Đoàn Gia Hứa ngồi xuống, hỏi: “Còn nhức không?”

“...” Tang Trĩ cúi đầu húp cháo, thanh âm nhỏ như loài muỗi kêu, “Không nhức.”

“Anh vẫn đặc biệt nhức.”

Nghe anh phát biểu thế, Tang Trĩ ngấc đầu nom anh.

Đoàn Gia Hứa kéo phần cổ áo của tôi xuống, lòi ra phần domain authority thịt bị cô gặm, tựa như là làm công việc nũng: “Em nom chuồn, đâu với ai gặm người ko thương xót thế này.”

Ngữ khí vô nằm trong ủy khuất, lại sở hữu chút cao bồi ăn vạ, giống hệt như thôn phái nữ bị ác nhân (là cô) coi thường bạc vậy.

Tang Trĩ nhịn ko được, cũng xắn ăn mặc quần áo lên, cau mi nói: “Anh thì ko gặm em chắc?”

“...”

“Đây, trên đây và trên đây nữa.” Hắn vẫn cởi mồm, thì cô cũng ko nể mặt mày nữa, đã cho thấy từng địa điểm bị anh gặm, “Anh thèm gặm người cho tới nghiện à?”

Đoàn Gia Hứa khá sững sờ tiếp sau đó cười cợt trở nên giờ đồng hồ. Ánh đôi mắt ko thủ phận nom xuống ở đâu cơ, khóe môi cong lên, nhiệt huyết nói: “Còn địa điểm này nữa.”

“...”

“Không nên ăn còn gặm cả _”

Tang Trĩ đúng lúc phản xạ, hét lên ngắt tiếng anh: “Đoàn Gia Hứa.”

Đoàn Gia Hứa ko phát biểu tiếp. Anh khẽ liếm liếm môi, ngữ khí cà lơ, cà phất: “Chỉ Chỉ căn nhà tất cả chúng ta khuôn mẫu gì rồi cũng đều nhỏ.”

“...” Mặc mặc dù bao nhiêu tiếng anh phát biểu đều là sự việc thiệt, tuy nhiên Tang Trĩ vẫn cảm nhận thấy bản thân bị vũ nhục. Cô với chút không dễ chịu, nhẫn nhịn nửa ngày, ở đầu cuối nén giận dỗi nói: “Anh mới nhất nhỏ.”

Đoàn Gia Hứa nhíu mày: “Của anh thế này nhưng mà em kêu nhỏ?”

Tang Trĩ kiên trì cãi cùn: “Nhỏ.”

Sau một tương khắc, Đoàn Gia Hứa bắt lấy tay cô, bịa nó vô điểm cơ, mập nhòa nói: “Nhỏ hay là không nhỏ?”

Xem thêm: chỉ túy kim mê

Tang Trĩ: “...”

Anh hít vào một trong những khá thiệt sâu sắc, khẽ áp lực thở đi ra, bên dưới bàn tay xoa nắn của Tang Trĩ, dương vật từ từ ngóc đầu lên.

“Ừm.”

Lúc này trên đây, Tang Trĩ chính thức cảm nhận thấy hối hận hận. Cô cảm nhận thấy lão yêu tinh này, ở một vài góc nhìn, tựa như vì như thế chuyện trong ngày hôm qua nhưng mà được giải khai hàm ấn.

Không thể kìm hãm, cũng ko thèm che lấp liếm nữa, một vừa hai phải thẳng lại tùy tiện yên cầu bỏ mặc mặt mày mũi.

Nhưng ko thể không đồng ý, người con trai này, ở góc nhìn sinh hoạt bên trên nệm quả tình ko hề nhẫn nại, thả sức buông thả, hấp dẫn... lại sở hữu chút sexy nóng bỏng khiến cho người không giống phân phát điên. Bình thông thường hắn ôn nhu, hòa nhã, che lấp liếm thiệt kĩ khí tức yêu thương nghiệt mải hoặc bọn chúng sinh, cho tới Lúc riêng biệt chỉ nhì người một chút ít cũng ko thèm đậy điệm.

Tang Trĩ nên là nhưng mà ko biết đã trở nên câu dẫn từng nào đợt, tuy nhiên đợt nào thì cũng dẫm vô vết xe pháo sụp đổ của đợt trước. Đến tận Lúc tay cô mỏi nhừ, ai cơ mới nhất ân xá mang lại. Cô vuốt vuốt cánh tay, dọn dẹp mâm chén.

Không bao lâu, Đoàn Gia Hứa kể từ vô Tolet ra đi, anh một vừa hai phải tắm hoàn thành khí hóa học thanh đuối, sau thời điểm thay cho ăn mặc quần áo nghiêm túc, toàn thân thích lòi ra thần sắc ôn nhuận như ngọc, phong lưu tuấn tú, tiếp cận ngồi ở bên cạnh cô, khuôn mặt mày cực kỳ tương tự gian giảo thương cười cợt mỉm cười nói: “hôm ni em mong muốn thực hiện gì?”

Tang Trĩ ko thèm phản xạ lại.

Đoàn Gia Hứa còn mong muốn phát biểu thêm thắt gì cơ, tuy nhiên Smartphone bên trên bàn đột ngột vang lên. Anh quét tước đôi mắt nom màn hình hiển thị, biểu lộ bên trên mặt mày tức khắc cứng lại, nhanh gọn nhận điện: “Chào chưng sĩ.”

Nghe vậy, Tang Trĩ ngấc đầu nom anh.

Không biết đầu chạc mặt mày cơ phát biểu gì, vẻ mặt mày Đoàn Gia Hứa điềm đạm, ko giá buốt, ko giá tiền, chỉ ganh đua phảng phất đáp “vâng”, ở đầu cuối mới nhất phát biểu nhì câu: “Được rồi. Bây giờ tôi tiếp tục qua chuyện.”

Chờ hắn quắp Smartphone, Tang Trĩ hỏi: “Ai vậy ạ?”

Đoàn Gia Hứa: “Bác sĩ của tía anh.”

“...” Tang Trĩ sửng oi một chút ít, “Có việc gì ko ạ?”

Tâm tình Đoàn Gia Hứa rõ rệt thông thường chuồn, giá tiền nhạt nhẽo nói: “Phổi bị nhiễm trùng, trường hợp ko được chất lượng lắm, cần thiết gửi lên cơ sở y tế cung cấp thành phố Hồ Chí Minh, gọi anh cho tới xử lý giấy tờ thủ tục.”

Tang Trĩ cẩn trọng nói: “Em chuồn cùng theo với anh.”

Đoàn Gia Hứa ngấc đầu, nom Tang Trĩ một khi lâu, ko rõ ràng hắn đang được nghĩ về gì, thiệt lâu sau, anh mới nhất lờ lững rãi thỏa mãn nhu cầu.

“Được.”

Tang Trĩ tiếp cận vô số cơ sở y tế, tuy nhiên trung tâm nuôi chăm sóc thì đó là đợt thứ nhất.

Không khí địa điểm này đối với cơ sở y tế còn tệ rộng lớn. Không gian giảo quá mức cho phép an tĩnh. Tất cả người bệnh ở trên đây đều là những người dân rớt vào hiện tượng sinh sống thực vật, chỉ ở yên ổn bất động đậy, từng sinh hoạt như cung ứng đủ chất, thở và dọn dẹp đều tự công cụ hoặc nó tá trợ hùn, một tia sinh lực cũng không tồn tại.

Đây là đợt thứ nhất Tang Trĩ gặp gỡ phụ vương của Đoàn GIa Hứa.

Đó là 1 trong người con trai trung niên tuổi hạc ước đạt vẫn qua chuyện 50, ngũ quan liêu với điểm biến tấu, ko nom được đi ra sắc thời trước. Cả người ông gầy còm rộc, xanh rì, những thớ cơ teo quắp, là domain authority tái mét xanh rớt yếu đuối dịch. Hoàn toàn ko thấy một điểm tương đương với Đoàn Gia Hứa.

Bác sĩ chớ ở bên cạnh phát biểu sơ qua chuyện về hiện tượng hiện tại tai của người bệnh.

Đoàn Chí Thành vẫn phía trên nệm ngay gần chục bao nhiêu năm nên là sức khỏe đặc biệt yếu đuối, lại thêm thắt phổi bị viêm nhiễm nhiễm kéo theo những biến tướng xấu xa. Thiết bị vật lý cơ điều trị ở điểm này sẽ không đầy đủ ĐK nhằm trị liệu nên là chưng sĩ đề xuất người thân gửi cho tới hạ tầng tuyến bên trên.

Đoàn Gia Hứa chỉ nghe, ko phát biểu gì.

Dù chỉ là 1 trong người trọn vẹn xa vời kỳ lạ, tuy nhiên phát hiện ra cỗ dạng Đoàn Chí Thanh phía trên nệm Tang Trĩ cũng cảm nhận thấy ko đành lòng, ko biết Đoàn Gia Hứa khi này còn có cảm thụ ra sao. Cô nhịn ko được xoay thanh lịch nom trộm anh.

Phát giác được tầm đôi mắt của cô ấy, Đoàn Gia Hứa cũng quan sát về phía cô.

Tang Trĩ vươn tay bắt lấy tay anh, như đang yên ủi. Anh tựa như không thật nhằm ý cho tới yếu tố này, nhéo tay cô, cười cợt nói: “Đi mua sắm hùn anh chai nước uống, địa điểm cổng thời điểm hiện tại nhì đứa bản thân vô, em còn ghi nhớ ko, ngay sát bên cơ với 1 quán tạp hóa.”

Tang Trĩ gật đầu: “Vâng.”

“Mua hoàn thành thì quay về tức thì, chớ chuồn bừa bãi.”

Tang Trĩ rất có thể đoán được dụ ý của hắn phiên phiến là mong muốn cô rời chuồn nhằm rỉ tai với phụ vương của anh ý. Cô tiến thủ cho tới ôm anh, nhỏ giọng nói: “Vậy anh ở trên đây đợi em, em tiếp tục quay về tức thì.”

“Ừm.”

Thấy bóng Tang Trĩ khuất sau ô cửa, Đoàn Gia Hứa mới nhất ngồi xuống một chiếc ghế cạnh nệm Đoàn Chí Thành. Gương mặt mày hắn trang nghiêm, mày mặt ko rõ ràng sung sướng buồn, nhàn hạ nhạt nhẽo cởi miệng: “Nghe chưng sĩ phát biểu, phụ vương hẳn là vẫn nghe không còn rồi.”

“…”

“À, đã và đang lâu ko gặp gỡ.” Cảm xúc vô đôi mắt Đoàn Gia Hứa đặc biệt nhạt nhẽo, giọng điệu điềm đạm, “Sợ phụ vương vẫn quên tiếng nói của con cái. Con là Gia Hứa.”

“Con của phụ vương.”

“Tính đi ra, chuyện đã và đang xẩy ra 12 năm rồi.” Đoàn Gia Hứa lờ lững rãi phát biểu, “Nếu như khi cơ phụ vương ko nhảy lầu, phụ vương thời điểm hiện tại, hẳn cũng sớm vẫn đi ra chuồn.”

“Những chuyện này sẽ không biết u với phát biểu với phụ vương không?”

Không nổi tiếng đáp lại thắc mắc của anh ý.

Người con trai bên trên nệm, trong cả mí đôi mắt cũng ko động một chiếc.

Anh lại kế tiếp tự động rỉ tai 1 mình.

“Nhà tất cả chúng ta vẫn phân phối rồi, nhằm bồi thông thường cho tất cả những người bị kinh sợ. Phần sót lại, nằm trong toàn bộ chi phí tiết kiệm ngân sách và chi phí, cơ phiên bản đều sụp đổ vô chi phí viện phí mang lại phụ vương.” Đoàn Gia Hứa nhịn ko được mỉm cười cợt, “Nhà gặp gỡ nàn, u chạy vạy mọi nơi vay mượn chi phí, nên là bọn họ mặt hàng thân thích quí cũng rời đứt với căn nhà bản thân.”

“Vợ của phụ vương, Hứa Như Thục đã và đang tắt thở 8 năm trước đó vì như thế các bệnh ung thư.”

“Con đậu ĐH Nam Vu, ngoài ngủ nhộn nhịp và ngủ hè thì không tồn tại về căn nhà. Mẹ kì thiệt cũng đã nhận được đi ra thân thích thể bản thân với yếu tố, tuy nhiên vì như thế không tồn tại chi phí nên một mực ko đi kiểm tra sức khỏe, cũng không đủ can đảm phát biểu với con cái.” Đoàn Gia Hứa phát biểu, “Về sau thời điểm dịch vẫn vô tiến độ cuối, một đợt u vì như thế quá lao lực ngất xỉu, vô viện đánh giá mới nhất biết, vẫn không hề cứu giúp chữa trị được nữa.”

“Con ko tin yêu, mong muốn đem u chuồn cơ sở y tế to hơn khám xét lại, nên vẫn mượn các bạn ĐH 3 vạn tệ. Sau Lúc u biết, phiên bản thân thích vẫn không tồn tại mong muốn gì nữa, một mực một vừa hai phải khóc một vừa hai phải nằn nỉ con cái, trả chi phí lại mang lại đứa bạn cơ.”

“Bởi vì như thế chi phí viện phí vướng đỏ hỏn của phụ vương, cũng chính vì chi phí tiền học phí của con cái ở Nam Vu, chi phí sinh hoạt phí.” Thanh âm Đoàn Gia Hứa nhẹ nhõm dần dần, “Bởi vì như thế không tồn tại chi phí.”

“Bởi vì như thế phụ vương.”

“Sau Lúc u tắt thở, khi đầu con cái không tồn tại ý muốn về bên.” Đoàn Gia Hứa thấp giọng, “Đã nghĩ về tiếp tục ở lại Nam Vu dò xét một việc làm, toan cư, về sau sinh sống luôn luôn bên trên cơ. Nhưng không hiểu nhiều sao, con cái vẫn ôm mong muốn phụ vương rất có thể tỉnh lại.”

Cho mặc dù phụ vương anh đã từng nhiều chuyện sai lầm đáng tiếc, tuy nhiên bên trên đời này, anh cũng chỉ từ bản thân ông là người thân trong gia đình có một không hai.

“Hy vọng phụ vương rất có thể phát hiện ra không còn thảy những loại vẫn và đang được xẩy ra.”

“Con thiệt sự mong muốn thấy dáng vóc một vừa hai phải thống cực một vừa hai phải áy náy cho tới đỉnh điểm của phụ vương, sau toàn bộ những gì phụ vương làm nên đi ra.”

“Muốn mang lại phụ vương rõ ràng, nếu mà ngày cơ phụ vương ko trốn rời nhưng mà gan góc tiên phong thú,” Hốc đôi mắt Đoàn Gia Hứa đỏ hỏn lên, giọng khàn khàn, “Cuộc sinh sống của tất cả chúng ta giờ đây có lẽ rằng vẫn không giống thật nhiều.”

Mẹ chắc chắn còn sinh sống.

Xem thêm: âm mưu và tình yêu

Cha có lẽ rằng vẫn mãn hạn tù.

Tất cả tội lỗi vẫn chuộc hoàn thành.

Có tài năng mái ấm gia đình bản thân vẫn ko ngóc đầu lên được, với tài năng cuộc sống thường ngày cũng tiếp tục kha khá vất vả, tuy nhiên chắc chắn chất lượng rộng lớn đối với lúc này. Mà ko nên tựa như giờ đây. Chỉ với 1 mình con cái tiêu thụ áp lực đè nén ngày qua chuyện ngày mệt rũ rời ko thấy trạm dừng này, sinh sống cuộc sống thường ngày ko thở nổi này.